Gallery

con là thiên tài, mẹ ngốc nghếch-Chương 60

Chương 60: Chuyện của Tiểu Hạ (04)

<by Yue>

Đã là ngày thứ ba, chuyện gì đến cũng phải đến!

Tiểu Hạ thật sớm đã dậy chuẩn bị bữa sáng, lão ba ngồi đọc báo, lão mẹ lặng lẽ dọn dẹp. Ba người cứ làm việc trong sự yên lặng đến tuyệt vọng.

Ăn xong bữa sáng, một nhà ba người lại như chưa xảy ra chuyện gì cùng nhau đi khu mua sắm. Đến trưa ở bên ngoài cùng nhau dùng một bữa thịnh soạn. Đến khi quyết định về nhà Hạ ba đột nhiên nói:

“Hai người cứ về trước, có người bạn giới thiệu ba ngày hôm nay đi phỏng vấn”

Tiểu Hạ cao hứng nói: “Khó trách cha mặc đồ phá lệ anh tuấn như vậy, ra là có chính sự. Vậy ba mau đi đi” Tiểu Hạ nhìn ba, trong ánh mắt tràn ngập thâm tình.

Đường về nhà tuy xa, nhưng tiểu Hạ cùng mẹ đều quyết định từng bước, từng bước mà đi tới. Thẳng đến một hồi, Hạ mẫu đột nhiên đối với Tiểu Hạ nói một câu: “Xin lỗi”. Vốn tưởng cô đối với lời xin lỗi của bà không có cảm giác gì, không nghĩ tới cô cũng đối với bà mở lời: “Chăm sóc cha tôi thật tốt nhé”

Tiểu Hạ phát hiện cô vẫn không thể thật tâm gọi bà một tiếng mẹ, nhưng một hồi nghĩ tới ba, cô liền trầm mặc, lấy thêm dũng khí thốt lên: “Chăm sóc cha thật tốt nha mẹ”

Mẹ? !

Nghe được lời này, Hạ mẫu đã xúc động muốn khóc lớn.

“Uh, mẹ đi mua chút đồ, con về trước đi”

Hạ mẫu nhìn Tiểu Hạ, trên mặt rốt cục lộ ra một nụ cười buồn. Tiểu Hạ khẽ nén lại những giọt nước mắt, nói: “Vậy tôi về trước”. nói xong cười đạm mà xoay người.

Nước mắt đến lúc này mới chảy tràn bờ mi!

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Phòng làm việc của môn chủ Thạch môn.

Ném áo khoác lên salon, chính mình nằm tựa vào ghế môn chủ nhắm mắt dưỡng thần, chân gác nhẹ lên bàn khí tức vô cùng mê người.

Reng reng reng

Tiếng chuông điện thoại vang lên, vẻ mặt Thạch Chỉ Thiên cũng không chút thay đổi, khiến người ta có chút hoài nghi hắn là đang ngủ gật. Nhưng là khóe miệng lúc này khẽ vẽ lên một tia tươi cười. Dường như hắn vừa mới không phải đang nghỉ ngơi, là đang chờ đợi cuộc gọi này mà thôi.

Đem đôi chân thon dài từ bàn phóng xuống, vươn tay tiếp điện thoại: “Nói” Này một chữ đủ thấy hắn là con người bá đạo, khí thế bức người thế nào. Đầu bên kia Huy ca chỉ cười nhẹ: “Vốn là lão ba nàng tới”

Ba nàng?!

Thạch Chỉ Thiên nhận được đáp án ngoài ý, chân mày đã nhíu chặt lại, lạnh lùng nói: “Nàng nhất định đến, cái này ngươi tự xử lý đi” Nói xong không chút chần chờ cúp máy, nhìn đống tư liệu về Tiểu Hạ ở trên bàn, lạnh lùng lẩm bẩm: “Hạ Linh! cô sẽ không trốn thoát khỏi lòng bàn tay tôi đâu, cho nên đừng làm mất thêm thời gian nữa. Bởi vì người lãng phí thời gian của tôi cũng cần phải nỗ lực rất lớn đây”

Reng reng reng

Tiếng chuông điện thoại lại vang lên. Thạch Chỉ Thiên vội vàng cầm lấy điện thoại, chờ nghe tin tức tốt. Nhưng làm hắn đau đầu chính là, bên kia điện thoại truyền đến thanh âm như có như không cười nhạo của Huy ca: “Ha hả, lần này vốn là mụ mụ nàng. Ha ha!” vừa nói vừa cười, không có đến nửa phần sợ hãi hắn phát hỏa.

Bộp!

Thạch Chỉ Thiên nặng nề cúp điện thoại, một lần nữa liếc nhìn tư liệu về Tiểu Hạ ở trên bàn “Nha dầu, ngàn vạn lần không nên rượu mời không uống nha! sự kiên nhẫn của tôi chính là chỉ có giới hạn” Nói xong, hắn lại ngẩng đầu nhìn về chiếc đồng hồ trên tường.

Hai giờ chiều rồi, cư nhiên còn chưa có tới. Cô đáng sẽ không phải ở nhà chờ người đi tiếp mình chứ? Ngay lúc Thạch Chỉ Thiên muốn kêu Huy ca đi xem một chút, điện thoại lại lần nữa vang lên.

reng reng reng. . . reng reng reng. . .

Lần này đáng sẽ không vốn là Vô Ưu-bạn tốt của cô nàng đi?

Thạch Chỉ Thiên nghĩ tới, rút kinh nghiệm liền giả bộ hỏi thăm trước: “Lần này là ai?” Huy ca nghe vậy, trên mặt vốn là xuất hiện mặt cười xấu xa, bất quá thanh âm vô cùng bình thản: “Nghe nói là một người phụ nữ đang đi đến cửa phòng cậu. Nghe nói người đến khí thế hung hung, bảo vệ ngăn không nổi nha. Hiện giờ không sai biệt lắm hẳn là đến trước cửa phòng cậu rồi”

Cộp!

Nét cười trên mặt Thạch Chỉ Thiên theo mấy lời của Huy ca mà hiện càng rõ. Mà lúc này Huy ca cũng ôm bụng cười trộm, cười đến chán chê bắt đầu lôi điện thoại ra.

Lúc này tại phòng kỹ thuật, nam nhân kính vàng đang dùng máy tính lén xâm nhập hệ thống giám sát của Thạch Môn, cười đến xấu xa mà nhìn hình ảnh người phụ nữ khí thế hung hung đang hướng cửa phòng Thạch Chỉ Thiên đi tới. Xem ra có trò hay để giải khuây rồi.

. . . reng reng reng. . .

Nam nhân kính vàng nghe thấy tiếng chuông điện thoại, không chút chần chờ mà nhấc máy. Phảng phất như đã tiên tri, nhân tiện đã liền một câu: “Ta biết rồi, ngươi mau trốn đi”. Đầu bên kia điện thoại Huy ca cũng hắc hắc cười: “Cũng là tiểu tử ngươi đủ ý tứ. Ta đây nhân tiện mau chạy trốn” Nam nhân kính vàng lại hỏi: “lần này là đi tới chỗ nào đây?”

Huy ca nghiêm túc suy nghĩ, cuối cùng không làm gì khác phải hướng hắn cố vấn: “Ngươi có đề nghị gì tốt?”

Tên này hẳn đang cần hỗ trợ, lần trước hắn cũng là nhờ Huy ca cho chủ ý mà trốn thoát rất nhanh, như vậy hắn cũng cần trả lễ rồi. Nhưng là đi đâu đây? Sau một hồi suy nghĩ chán chê, hắn quơ tay cầm chiếc phi tiêu màu vàng, mặt mang ý cười, vung tay, chiếc phi tiêu xé gió bay đi.

“Ha hả, khắp nơi trên thế giới đều đã đi qua, không bằng ngươi quay về Đài Nam đi dạo chút đi ha”

Nam nhân kính vàng vừa dứt lời, Huy ca cũng bật người hưởng ứng: “Ý kiến hay, cám ơn nha, ta nhân tiện đi đây” sau khi nói xong nhân tiện cúp máy chạy trối chết. Mà nam nhân kính vàng còn lại là tiến đến gần tấm bản đồ đem chiếc phi tiêu gỡ xuống, đồng thời có chút buồn bực: “Là ai đem bản đồ thế giới đổi thành bản đồ Đài Loan vậy chứ?”

Đột nhiên, màn hình máy tính truyền đến một đoạn thanh âm mập mờ, hắn vội vàng bước nhanh qua, ngồi xuống xem náo nhiệt a xem náo nhiệt…

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Cốc cốc cốc. . . Cốc cốc cốc. . .

Tiếng đập cửa dồn dập vang lên, Thạch Chỉ Thiên nhanh chóng đứng thẳng lên, bước nhanh về phía cửa, sau đó trấn tĩnh vài giây đem thân mình nghiêng qua một bên, ánh mắt nhìn hướng sang chỗ khác, như không chút nào để ý mà mở tung cánh cửa. Cửa vừa bật mở, nhân tiện một người phụ nữ lấy tốc độ nhanh nhất vọt vào, ôm chặt lấy cổ hắn mãnh liệt muốn kéo hắn xuống.

Người phụ nữ này cũng quá chủ động rồi đi!

Đầu óc Thạch Chỉ Thiên có chút phản ứng không tới, không biết Tiểu Hạ này là đang làm cái quỷ gì, nhưng là thân thể theo như bản năng vẫn rất nhuần nhuyễn ôm người ta vô cùng mãnh liệt, tay cũng bắt đầu làm càn. Bất quá ngay lập tức liền phát hiện ra điều không thích hợp.

“Sao lại là cô?”

Thạch Chỉ Thiên một bả đẩy người phụ nữ điên rồ ra, giọng nói thập phần phẫn nộ.

“Là em thì sao? Anh lại cho rằng là ai chứ?”

Người phụ nữ thon cao xinh đẹp giờ phút này cả người đều lộ vẻ ghen ghét. Khó trách nhân gia vẫn nói, ghen ghét làm cho người ta xấu xí. Bây giờ bộ dáng của ả thật sự vô cùng khó coi.

“Chỉ Thiên, em yêu anh, thực sự rất yêu anh”

Người phụ nữ ghen tuông không tốt đẹp gì, người phụ nữ quấn bám lấy nam nhân càng không được quý trọng. Giờ đây người phụ nữ này hội tụ cả hai điểm này khiến người ta thực sự là chán ghét. Thạch Chỉ Thiên nhìn người phụ nữ liều mạng ôm cứng lấy mình, hận không thể một cước đá ả ra ngoài ngay tức khắc. Bất quá, cũng tính như ả gặp may mắn, Thạch Chỉ Thiên hắn không bao giờ đánh đến phụ nữ.

“Hả! Thực xin lỗi!”

Tiểu Hạ cố lấy dũng khí đi tới Thạch Môn tìm Huy ca. Lại không nghĩ rằng vừa bước đến cổng đã gặp Huy ca hớt hải chạy ra, hắn phân phó bảo an không cần chặn cửa cô, sau đó còn ‘hảo tâm’ cấp cho cô chỉ dẫn tới phòng làm việc của Môn chủ.

Kỳ thật, cần hoàn tiền hay không đều dựa vào một câu nói của Môn chủ.

Huy ca trước khi đi bỏ lại một câu như vậy, cho nên Tiểu Hạ nhân tiện quyết định tìm vị Môn chủ này nói chuyện. Nếu như hắn có thể từ bi như vậy, cả nhà cô hẳn cũng không đến nói lâm vào tuyệt cảnh. Nhưng là, thật không ngờ xông vào đúng lúc chứng kiến loại chuyện tốt kia. Cô đành lúng búng bỏ lại một câu xin lỗi, rồi nhanh chân muốn bỏ ra ngoài. Thạch Chỉ Thiên vừa lúc cũng ngẩng đầu lên liền nhìn thấy được vẻ mặt ửng hồng của Tiểu Hạ.

“Biến!”

Thanh âm lanh như băng phảng phất như có thể giết chết người. Tiểu Hạ sửng sốt cả người, liều mạng xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi. Tôi lập tức rời đi”. Nói xong xoay người muốn chạy, nhưng là đi chưa được vài bước đã bị đôi chân dài Thạch Chỉ Thiên đuổi theo giữ lại.

Tiểu Hạ bị một phen bất ngờ cũng chỉ biết ngẩng đầu nhìn nam nhân đang kéo mình lại đánh giá, nam nhân này ngũ quan sắc bén, tiêu sái, xinh đẹp, toàn thân toát ra cực độ tự tin. Thạch Chỉ Thiên lúc này cũng hướng người phụ nữ vừa mới dây dưa một hồi cùng hắn, lại một lần nữa lãnh khốc mà nói: “Biến” Mặc dù lời ít, nhưng ngữ khí mười phần cảnh cáo.

Hừ!

Người phụ nữ kia trợn mắt lườm tiểu Hạ một cái mới lắc lắc cái mông mà rời đi.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Thạch Chỉ Thiên lôi Tiểu Hạ tiến vào bên trong, tại lúc đóng cửa còn ngẩng đầu nhìn hướng camera, bắn ra một tia nhìn cảnh cáo. Nam nhân kính vàng vẫn không sao cả mà duỗi dài lưng một cái, phát hỏa cũng vô dụng thôi, dù sao hắn cũng đã xem xong hết rồi. Bất quá hắn nhìn Thạch Chỉ Thiên dùng sức đóng sập cánh cửa lại có chút tiếc nuối. Phòng làm việc của môn chủ  không có gắn máy quay a.

“Anh, anh mau buông tôi ra”

Tiểu Hạ không biết cái người nam nhân tràn ngập khí phách này là ai, bất quá vô luận là ai, cô cũng không thể trêu vào. Bởi nơi này chính là trung tâm của giới hắc đạo-tổng bộ Thạch Môn. Ở chỗ này, bất luận là người nào cũng đều là hắc đạo nha.

Thạch Chỉ Thiên nhận thấy vẻ sợ hãi trong giọng nói của Tiểu Hạ, có chút ngoài ý muốn mà nhìn cô. Hắn nhớ lần đầu lúc gặp cô, không phải như thế! Khi đó cô cả người nồng đậm ác ý. Đối với yêu cầu của hắn cũng là kiêu ngạo coi thường. Cuồng ngạo, không để ai trong mắt. Nhưng là giờ phút này đã thay đổi thành một người khác.

Xác thực mà nói, cô cấp cho hắn cảm giác xa lạ.

Lần đầu gặp là hư hỏng, đến lần thứ hai nhìn thấy cô tuyệt vọng khóc lóc tại ven đường, mà giờ đây đối mặt với hắn là bộ dáng thanh thuần, vô cùng xa lạ…

“Cô là Hạ Linh sao?”

Thạch Chỉ Thiên lạnh lùng mở miệng hỏi. Tiểu Hạ cũng ngẩng đầu phòng bị nhìn hắn: “Anh là ai? Sao lại biết tôi?” Thạch Chỉ Thiên lúc này đã bước về phía bàn làm việc, thong dong ngồi xuống ghế, vẻ mặt mang theo nụ cười cuồng ngạo nhìn cô nói: “Tôi nghĩ cô vốn là tới để tìm tôi mà? Không phải sao?”

Tìm hắn?

Tiểu Hạ nghe xong lời nhân gia nói mở to đôi mắt kinh hô lên: “Anh chính là Thạch Môn môn chủ sao?”. Thanh âm kinh ngạc khiến Thạch Chỉ Thiên không nhịn được nhíu mày: “Như thế nào? Bộ không giống sao?”

Không biết tại sao, nhưng nhìn thấy cô một bộ khẩn trương khiến tâm tình hắn phá lệ vui vẻ. Cư nhiên lại muốn cùng cô dây dưa trò chuyện. Nhưng cô không cho cấp hắn chút mặt mũi mà vội vàng lắc đầu nói: “Không có, không có” Trong giọng nói đều là mười phần sợ hãi. Bất quá cũng khó trách được, trước mặt cô chính là người mà giới hắc đạo nghe được cũng phải kính sợ-Thạch Chỉ Thiên nha. Cô có dũng khí nói lung tung sao? trừ phi đã chán sống.

“Cô như vậy tới chỗ này làm gì? Chậm chạp như vậy, cô nghĩ tôi rất nhàn rỗi sao?”

Thạch Chỉ Thiên cư nhiên vì bị Tiểu Hạ bài xích, tâm tình đột nhiên trở nên âm trầm. Mà Tiểu Hạ lúc này cũng mới nhớ đến mục đích lần này liều mạng đến, vội vàng cầu tình: “Môn chủ, van cầu anh thương xót, buông tha cho một nhà ba người chúng tôi đi”

Xin thương xót?

Ý của cô ta vốn là nói chính mình làm người không tốt hay sao? Nghĩ vậy Thạch Chỉ Thiên không đồng tình nói: “Tôi hoàn toàn không cảm thấy việc cho vay là việc sai lầm! Bọn họ cần, tôi cho họ vay, này là vì nhu cầu mà thôi. Nói chuyên nghiệp thì là một dạng thức của cầu và cung, tôi nhận ra là lấy đó làm sự nghiệp của mình”

Thạch Chỉ Thiên nói đến đây, nhìn Tiểu Hạ: “Tôi bảo trì cung cầu cân bằng, có chỗ nào sai lầm chứ”

Đám cho vay nặng lãi chết tiệt, một người so với một người không biết xấu hổ.

Bộ dáng ‘chuyên nghiệp’ của Thạch Chỉ Thiên làm cho Tiểu Hạ không nhịn được nghĩ tới tên Huy Ca vừa mới đụng ở cổng vào. Rốt cục cũng rõ ràng tại sao vẻ mặt hắn lúc đó lại kỳ quái như vậy, nguyên lai hắn lôi cô ra làm trò. Nghĩ đến vừa mới một màn dây dưa kia mặt cô lại đỏ lên. Đồng thời trong lòng cũng không ngừng nguyền rủa cái tên hãm hại cô, Huy Ca.

“Cô có nghe tôi nói không vậy?”

Thạch Chỉ Thiên phát hiện cô nàng không hề trả lời mình, còn đứng ngẩn người một góc mà đỏ mặt. Cảm giác bị cô bỏ qua khiến hắn có chút khó chịu.

“Uh, tôi nghe mà”

Tiệu Hạ vội vàng thu liễm suy nghĩ, nói: “Thật sự chúng tôi không có tiền trả lại được, vậy anh muốn thế nào?”

Ngẩng đầu ưỡn ngực, một bộ liều chết của Tiểu Hạ càng kích thích Thạch Chỉ Thiên tâm lý muốn vui đùa. “Giết người đền mạng, có vay cũng phải có trả thôi. Đây là chuyện thiên kinh địa nghĩa, cô như vậy là làm khó tôi”

“Có gì mà làm khó được các người chứ? Làm nên sự nghiệp to lớn như vậy hẳn là có nhiều phương án xử lý chuyện rồi, có đúng hay không? Bằng không những người “Nợ mà không trả nổi” như tôi có không ít, các người vẫn không chết đói được mà còn càng phát triển thêm.”

Hắn cùng tên Huy Ca không phải đều thích chuyên nghiệp sao? Hãn, như vậy cô cũng hảo hảo phối hợp thôi. Thạch Chỉ Thiên chứng kiến Tiểu Hạ từ sợ hãi chuyển sang tự tin hùng hồn như vậy. Nét cười lại càng đậm hơn, hắn thích theo người thông minh quan hệ.

“Đương nhiên, vậy là cô vốn chuẩn bị dựa theo quy củ của chúng tôi mà chịu xử lý sao?”

Thạch Chỉ Thiên tà mị nhìn cô, Tiểu Hạ mặc dù sợ hãi, bất quá vẫn bắt bản thân ngẩng đầu ưỡn ngực. Dũng cảm nhìn thẳng hắn: “Anh muốn thế nào? Nói đi” Trong ánh mắt Thạch Chỉ Thiên hiện lên một mạt thưởng thức, nói: “Cô yên tâm, tôi là người làm ăn. Mọi sự tương đối đều có thể thương lượng. Tôi có thể cho cô vài lựa chọn. Cô tự mình tìm phương án thích hợp là được.”

Nói thật là dễ nghe!

Tiểu Hạ nghe Thạch Chỉ Thiên vẽ đường trên mặt hiện lên nét cười mỉa mai. Đối mặt với địch nhân, cô không dám có chút ý nghĩ ngây thơ nào.

“Thứ nhất, cô không cần làm gì cả. Lấy một vài nội tạng trên người phụ thân đem bán đi, sẽ có tiền hoàn lại khoản nợ…”

“Anh nghĩ cũng đừng nghĩ, dám động đến cha tôi, tôi có chết cũng sẽ không bỏ qua cho các người”

Tiểu Hạ nghe Thạch Chỉ Thiên nói, bị hù dọa tới một thân mồ hôi lạnh. Không đợi hắn nói xong nhân tiện rống lên. Thanh âm bởi vì kích động mà vút cao không ngờ. Thạch Chỉ Thiên nhìn Tiểu Hạ mất bình tĩnh, nhún nhún bả vai, sau đó nói: “Đừng kích động, mọi việc cứ để thương lượng đã. Hay là như vậy đi. Cô theo phụ thân tình cảm thân thiết, vậy để mẹ cô đến trả nợ đi. Bà ta mặc dù lớn tuổi rồi nhưng là coi như vẫn còn vài phần tư sắc, nếu như…”

“Không được động đến họ, để tôi trả!”

Thạch Chỉ Thiển đối với sự lựa chọn của Tiểu Hạ, trên mặt lộ ra một nụ cười, sau đó nói: “Cô đừng như vậy, những đề nghị kia đâu phải của tôi. Là của cha mẹ cô tự mình đồng ý. Cho nên, cô không cần phải áy náy. Cô có thể làm bộ như cái gì cũng không biết, hoặc là chưa có tới đây. Bây giờ cứ về nhà mà ngủ ngon”

Ác ma, nam nhân này tuyệt đối là ác ma. Nhưng trong lòng cô cũng không ngừng cảm động, không nghĩ tới cha mẹ cô đều cũng đã đến đây.

“Không cần nói nữa, vẫn còn tôi mà”

Tiểu Hạ kiên định nhìn Thạch Chỉ Thiên, mà hắn vẫn như trước đưa ra thương lượng: “Được, tôi cho cô 3 phương án, cho cô tự mình lựa chọn”

Ha hả, trên mặt tiểu Hạ lộ ra nụ cười châm chọc. Cô vốn tưởng đã cùng đường rồi, nhưng là nhân gia há miệng nhân tiện cấp cô 3 lựa chọn. Bây giờ cô rốt cục đã rõ ràng tại sao Huy Ca nói không hoàn lại tiền cứ gọi điện tư vấn đây.

Hoàn chương 60

One comment on “con là thiên tài, mẹ ngốc nghếch-Chương 60

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s