Gallery

[Ân nhân] Chính văn chương 7.1

< By Yue >

Mỹ nhân hề! mỹ nhân!

Bất tri mộ vũ hề! Vi triêu vân?

Tương tư nhất dạ mai hoa phát

Hốt đáo song tiền nghi thụ quân.

< Lưu Đồng–Hữu sở tư >

Suốt bảy ngày, Mặc Kính Trúc cùng Tử Nãi Dạ canh giữ trong Tùng Mai Trúc xá một bước cũng không ra khỏi, ngày ngày dạo bước trong rừng, đêm đến tâm sự trong phòng, không có tình ý kéo dài, cũng không có sầu triền miên. Chỉ là hai người gắn bó làm bạn hưởng thụ thời gian trăng mật muộn màng ta chỉ có ngươi, ngươi chỉ có ta. Mà Tả Lâm cùng Hữu Bảo cũng thức thời chưa từng tới quấy rầy.

“Phu quân.”

“Ân?”

“Thiếp… đẹp sao?”

“Nga… Nàng đương nhiên không có vẻ đẹp như của Tam sư muội, cũng không giống như Nhị đệ muội cùng tiểu sư muội, nhưng vẻ đẹp của nàng hoàn toàn là vẻ đẹp mà ta thích nhất.”

Vì thế, Tử Nãi Dạ thỏa mãn .

“Phu quân.”

“Chuyện gì?”

“Thiếp nấu ăn ngon sao?”

“Ăn ngon, nhưng tâm ý của nàng càng làm ta cảm động. Nàng biết khẩu vị của ta thanh đạm, cũng biết ta thích rau xanh hoa quả hơn các loại thịt cá, càng biết ta yêu thích việc sau khi ăn xong được nhấp một ngụm trà thơm, một thê tử đảm đang cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi”

Vì thế, Tử Nãi Dạ lại thỏa mãn .

“Phu quân.”

“Làm sao vậy?”

“Có thiếp bầu bạn… sẽ làm chàng phiền chán sao?”

“Ta xem thư, nàng làm nữ hồng; ta vẽ tranh, nàng ngâm khúc; ta đánh đàn, nàng ở bên nghe như si như say; trong lúc rãnh rỗi sẽ dạy nàng chơi cờ, xem nàng bổn bổn luôn đi nhầm nước càng làm cho ta thoải mái vui cười; điều mà một người nam nhân thỏa mãn nhất đó là có được nữ nhân như nàng làm bạn !”

Vì thế, Tử Nãi Dạ càng thỏa mãn .

Không cần Mặc Kính Trúc luôn miệng nói thích nàng, cũng không cần Mặc Kính Trúc biểu hiện sủng ái nhiều đến nàng, chỉ cần thoả mãn lẫn nhau, có thể làm bạn với đối phương, nàng không cầu thêm cái gì .

Thẳng đến bảy ngày sau, Mặc Kính Trúc mới hỏi Tử Nãi Dạ một câu nàng không hề muốn nghe thấy.

“Nàng chuẩn bị tốt sao?”

“Thiếp… vẫn là có điểm sợ hãi.”

“Nàng sợ cái gì đâu?”

“Thiếp sợ… sợ vừa thấy cha, sẽ đem chuyện nương vong mạng đều đổ lỗi cho người.”

“Sẽ không, Tử Nãi Dạ, ta biết nàng sẽ không. Bất quá cho dù nàng thật sự làm như vậy, cũng không có ai trách được nàng .”

“Vậy… được rồi!”

Sau đó, bọn họ rời Tùng Mai Trúc xá đi tới Nhiêu phủ, luôn luôn quen hầu hạ chủ nhân Tả Lâm cùng Hữu Bảo quả nhiên đang ở đàng kia hưởng thụ cảm giác ưu việt khi được người khác hầu hạ.

“Đi thông tri đi!” Cũng không có nói rõ thông tri cái gì hoặc thông tri ai, nhưng là Tả Lâm, Hữu Bảo vừa nghe liền hiểu được.

“Vâng, đại gia.”

“Còn có, nhớ rõ nói cho y, không cần ở chỗ cũ, Tử nãi Dạ chỉ muốn nghĩ đến tương lai, không muốn nghĩ đến quá khứ đau thương kia nữa.”

“Đã rõ, đại gia.”

Hữu Bảo rời đi, Mặc Kính Trúc kinh ngạc tò mò nhìn chăm chú Tử Nãi Dạ ở bên cạnh hắn, vừa mới có vị tỳ nữ dâng trà đi qua không cẩn thận đụng phải nàng, nàng cư nhiên không có thét chói tai, mà chỉ bỗng nhiên lấy tay nhỏ bịt miệng, cũng kinh hoàng nhìn vị tỳ nữ kia một chút, rồi sau đó liền chậm rãi khôi phục trấn định .

Chú ý tới ánh mắt kinh ngạc của Mặc Kính Trúc, Nhiêu Dật Phong lại xoát mở chiết phiên của mình thong dong nói: “Đây là kiệt tác Thủy Tiên cùng Nhị tẩu tử, hai nàng mỗi ngày đều chạy tới nơi này cùng Đại tẩu tử thân thiết vui đùa ầm ĩ, mỗi lần Đại tẩu tử sắp sửa thét tới chói tai, các nàng liền mượn tay Đại tẩu tử bịt cái miệng nhỏ lại”

Hắn cười cười trêu chọc: “Không nghĩ tới ba tháng sau, Đại tẩu tử liền dưỡng thành thói quen này. Hơn nữa a! Mới đầu nhất có người hơi chút tới gần thôi Đại tẩu tử đã liền sợ hãi vô cùng, nhưng Nhị tẩu tử cùng Thủy Tiên luôn chưa từ bỏ ý định, cứng rắn quấn quít lấy nàng, nói giỡn cho nàng nghe, còn muốn nàng bồi các nàng ngoạn, cho Đại tẩu tử biết được như thế nào trò đùa dai, thậm chí đem chính chuyện xấu của lão công mình ra để bát quái, làm cho Đại tẩu tử phân tán sợ hãi…”

“Đồng dạng, thời gian lâu sau Đại tẩu tử cũng không còn sợ hãi khi có người tiếp cận nàng nữa .” Cơ Hương Ngưng tiếp lời: “Muội nghĩ, trước đây nhất định không ai đối đãi như vậy với Đại sư tẩu, mọi người chính là tận lực tránh đi nàng, e sợ làm nàng thét chói tai, kỳ thật, như vậy sẽ chỉ làm Đại sư tẩu càng thêm sợ người tới thâm căn cố đế mà thôi.”

Nói người người đến, nói quỷ quỷ đến, tỳ nữ còn chưa đến thông báo, Thủy Tiên cô nãi nãi liền bỗng dưng xuất hiện ở cửa đại sảnh, hơn nữa trực tiếp đi đến trước mặt Tử Nãi Dạ cầm lấy tay nàng che đi cái miệng nhỏ, một bên phe phẩy ngón trỏ nói: “Là muội, đừng kêu nha!”

Tử Nãi Dạ không kêu, thậm chí không một chút sợ hãi, ngược lại còn bật cười nhẹ nhàng tựa vào người Mặc Kính Trúc.

“Đại sư huynh” Thủy Tiên đi qua một bên ngồi xuống: “Nghe Hữu Bảo nói huynh muốn dẫn Đại tẩu tử đi gặp phụ thân nàng ?”

Mặc Kính Trúc mang chung trà lên đến khinh xuyết vuốt cằm.

“Còn có người đàn bà kia?”

Buông chung trà, Mặc Kính Trúc lắc đầu: “Không, chỗ đó ta một mình đi là đủ rồi.”

“Muội đây có thể hay không cùng đi gặp người đàn bà kia?” Thủy Tiên vẻ mặt nịnh nọt tươi cười.”Như thế nào? Để muội giúp đỡ?”

“Tưởng cũng đừng nghĩ!” Mặc Kính Trúc quả quyết nói: “Muội chỉ biết đi gây chuyện!”

Thủy Tiên lập tức quắc mắt, vẻ mặt cũng cứng rắn: “Hừ, keo kiệt!”

“Tam muội phu, A Bộ Na công chúa đâu?” Để tránh nàng tiếp tục triền đấu, Mặc Kính Trúc lập tức chuyển khai đề tài.

Nhiêu Dật Phong nhún nhún vai: “Ta cho nàng ta biết huynh ở chỗ nào, nàng ta liền mỗi ngày kêu la nhàm chán, cho nên ta để cho người mang nàng ta đi ra ngoài ngoạn. Nhưng nàng ta cũng thật là một nữ nhân phiền toái, bọn hạ nhân mang nàng ta xuất môn một hồi là sợ chết khiếp, thẳng thừng tình nguyện từ chức cũng không nguyện bồi vị đại bài công chúa kia xuất môn”

“Di? Như vậy a!” Thủy Tiên đột nhiên phấn chấn lên: “Vậy ngày mai để muội làm cho, hắc hắc! Bảo đảm giáo nàng trở thành một cái nho nhỏ cá chạch.”

Xem nàng kia bộ dáng hưng trí bừng bừng, không hiểu được lại muốn chỉnh người như thế nào: “Đừng quá phận a! Tiểu sư muội, có chừng có mực là tốt rồi.” Mặc Kính Trúc cảnh cáo.

“An tâm an tâm! Đại sư huynh” Thủy Tiên chẳng hề để ý phất phất tay: “Muội biết chừng mực mà!”

Phải không? Thực khiến người hoài nghi!

“A! Đúng rồi, Đại sư huynh còn chưa thấy qua tân cục cưng của Nhị sư huynh đi? Muốn hay không đi nhìn một cái?”

“Tán thành!” Nhiêu Dật Phong hưởng ứng đầu tiên: “Dĩ vãng đều là nàng chạy tới nhà người ta gây chuyện, hiện tại cũng nên đến phiên chúng ta đi nhà nàng gây chuyện .”

“Trạng Nguyên gia cũng ở nhà nhàn rỗi không có việc gì, tiện đường tiếp hắn một đạo đi thôi!”

Vì thế, cả một đoàn người, bao gồm cả Hổ Ngọc, Hồng Phượng, Tả Lâm cùng Hữu Bảo như ong vỡ tổ hùng dũng hướng Hắc Vệ phủ đi tới. Vừa nhìn thấy bọn họ chậm rãi một đám người kéo đến, mặt Cung Chấn Vũ nhân tiện liền đen thui.

“Các người tới làm gì?”

“Ngoạn cục cưng a!” Thủy Tiên nhanh miệng đáp.

Ngoạn?

“Ra ngoài!”

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Hoàng hôn mùa thu nền trời đỏ au rọi chút ánh nắng vào vạt rừng thanh u yên tĩnh, gió thu nhẹ nhàng đưa tới mùi hoa dại. Vạt trúc xanh thẫm nép quanh dòng suối róc rách, rồi những tán tùng bách cao ngất hùng vĩ, vài tiếng cú mèo kêu cô lỗ cô lỗ, cảnh vật cứ thế bình thản an tường làm cho con người có thể vứt bỏ mọi bụi bặm hồng trần mà an tại.

Bước chậm chậm trên đường, Tử Nãi Dạ không ngừng kể ra tiểu bảo bảo của Cung Chấn Vũ có bao nhiêu đáng yêu, bao nhiêu mê người, nàng ít nhất cũng muốn sinh 4, 5 đứa như vậy (ôi giời ôi); sau đó đến Tả Lâm cùng Hữu Bảo bàn tán chuyện Nhị gia vừa mới bị Tứ tiểu thư chỉnh có biết bao đáng thương, rõ dàng tức giận đến nhất phật thăng thiên nhị phật xuất thế vậy mà Nhị phu nhân cũng cản được bão nổi.

Nói nói cười cười đến trước cửa Trúc xá, sắc mặt Mặc Kính Trúc chợt trầm xuống dừng bước, Tả Lâm cùng Hữu Bảo lập tức muốn đi trước do thám.

Mặc Kính Trúc đúng lúc kêu trụ bọn họ.

Tả Lâm, Hữu Bảo dừng bước hồi đầu: “Đại gia?”

Mặc Kính Trúc hướng Tử Nãi Dạ nói: “Là phụ thân nàng đến đây.”

Tử Nãi Dạ cả kinh, phút chốc nắm chặt cánh tay hắn: “Nga… Hiện tại? Nhưng là… Nhưng là thiếp một chút chuẩn bị tâm lý đều không có a!”

Mặc Kính Trúc than nhẹ: “Chuẩn bị cái gì đâu? Người là phụ thân nàng nha!”

“Vậy… vậy…” Tử Nãi Dạ khiếp sợ nhìn chằm chằm vào Trúc xá: “Chàng phải giúp thiếp!”

“Chỉ cần nàng cần ta, ta sẽ luôn bên nàng.” Mặc Kính Trúc hứa hẹn nói.

“Vậy… Được rồi!”

Vì thế, Mặc Kính Trúc đẩy Tử Nãi Dạ tiến vào Trúc môn, giữa sân một vị trung niên hơn bốn mươi gần năm mươi tuổi hiền lành hai mắt đẫm lệ cùng Tử Nãi Dạ yên lặng chăm chú nhìn.

“Ngọc… Ngọc nhi?” thanh âm vị trung niên nhân kia run nhè nhẹ .

Tử Nãi Dạ bất động, chính là cứ lặng nhìn người trước mắt, đã già đi rất nhiều, nhưng vẫn là khuôn mặt ôn hòa hiền lành ấy, vẫn là ngũ quan ấy, cũng vẫn là ánh mắt trìu mến ấy trong trí nhớ của nàng.

“Cha… Cha?”

Nước mắt rốt cục lăn xuống dưới: “Ngọc nhi, ta… thực xin lỗi…” Trung niên nhân áy náy nghẹn ngào: “Ta biết con hận cha, nhưng con hãy tin ta, ta vẫn yêu mẫu thân con, phần yêu này tuyệt đối không giả, chính là cha chưa kịp… cứu nàng, sự hối hận này cũng vĩnh viễn đi theo ta, vĩnh viễn… vĩnh viễn…”

Thực sự hận sao?

Không, nàng sao có thể hận, đó là phụ thân của nàng! là phụ thân kính yêu của nàng nha!

Vì thế, Tử Nãi Dạ oa một tiếng lớn vừa khóc vừa than: “Cha nha!” Đồng thời nhào vào lòng Trung niên nhân kia.

“Ngọc nhi rất nhớ người nha!”

“Ngọc nhi! Ngọc nhi! Ngọc nhi của ta!” Trung niên nhân cũng xúc động khóc không ngừng .

Nhìn phụ tử bọn họ ôm nhau khóc lóc, Mặc Kính Trúc lặng lẽ lui ra ngoài, Hữu Bảo thấy vậy tiến lên hỏi.

“Đại gia, chúng ta ở chỗ này chờ?”

Hai mắt biến lạnh: “Không, chúng ta còn có chuyện phải làm!” Mặc Kính Trúc lạnh lùng nói.

“Người đàn bà kia?” Hữu bảo hỏi.

Mặc Kính Trúc vung lên ống tay áo, ngạo nghễ xoay người nhanh chóng rời đi.

“Trừ bỏ bà ta, còn có ai?”

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Bên trong Hoàng cung, Khôn Ninh cung là chính cung của Hoàng hậu, trừ bỏ Hoàng đế cùng thái giám, nam nhân khác không thể tùy ý xuất nhập. Nhưng mà giờ phút này, một nam nhân thành thục lại chưa được cho phép liền đã nghênh ngang tiến vào, vậy mà vị hoàng hậu luôn luôn tôn quý cao ngạo này chẳng những một tiếng cũng không dám thốt lên, còn tái mặt sợ sệt dò xét tình hình, bà biết nam nhân này đến đây hẳn là có chuyện xấu, không biết phải làm thế nào cho phải đây.

“Hoàng hậu.”

“Đại… Đại cấm vệ?”

Lạnh lùng nhìn thẳng nữ nhân âm ngoan kia: “Ta nghĩ bà hẳn đã biết, Ngọc công chúa đã gả cho ta” Mặc Kính Trúc nói.

“Đúng, Ai gia… Đã biết.”

“Được, như vậy hiện tại ta muốn trịnh trọng cảnh cáo bà” thanh âm Mặc Kính Trúc càng thêm lạnh như băng nghiêm mặt nói: “Bỏ qua bà như thế nào ghen tị, hãm hại nữ nhân mà Hoàng Thượng thật lòng yêu thương trước kia, tất cả đều là việc riêng của bà cùng Hoàng Thượng, ta sẽ không xen vào, nhưng nay Ngọc công chúa đã là thê tử của ta, ta sẽ không cho phép bất luận kẻ nào xúc phạm tới nàng, bao gồm cả Hoàng hậu bà, đã hiểu chưa?”

Run lên “Vâng, Ai gia minh bạch rồi.” Hoàng hậu khiếp vía thốt lên.

Mắt lạnh liếc một lát, Mặc Kính Trúc nói thêm: “Tương lai, vô luận Ngọc công chúa có chịu bất cứ thương tổn nào, cho dù không phải do bà sai sử, ta cũng sẽ đem nó quy tội cho bà, hiểu không?”

Hoàng hậu biến sắc: “Đại cấm vệ, nếu sự việc không liên quan đến Ai gia, có thể nào…”

“Câm mồm!” Mặc Kính Trúc gầm lên.”Bà là dạng nữ nhân nào tưởng ta không biết sao? Bà nghĩ những viếc làm âm hiểm bẩn thỉu kia chưa người nào biết sao? Nói cho bà biết Hoàng Thượng đã sớm muốn phế đi cái chức hoàng hậu này rồi, nhưng là, vì đại cục, cũng vì triều chính an ổn, hơn nữa, bà lung lạc thì các đại thần cũng sẽ phản đối, cho nên, Hoàng Thượng không thể làm gì bà, nhưng ta thì có thể, ta có thể một kiếm chém bà, không có người ngăn cản được ta, cũng không ai dám nói nửa câu. Cho nên, bà tự giải quyết cho tốt đi! Hoàng hậu, nếu không, đến lúc đó ai cũng cứu không được bà đâu.”

Hoàng hậu cả mặt đều tái rồi.”Ai… Ai gia… Ai gia…”

“Không cần ở trước mặt ta ai gia này ai gia nọ , ” Mặc Kính Trúc lạnh lùng trào phúng nói : “Chỉ cần ta ra lệnh, không chỉ nói Ai gia nhà ngươi, cho dù ngay cả long tọa của Hoàng Thượng đều giữ không được, ngươi nghĩ đến Ai gia nhà ngươi thốt ra thật có thể đủ ổn thỏa sao?”

Chấn động “Vâng, nô tì không dám, nô tì không dám!” Hoàng hậu sợ hãi nói.

Mặc Kính Trúc lạnh lùng hừ một tiếng: “Không dám là tốt nhất, tóm lại, ngươi về sau làm việc tốt nhất thu liễm một chút, đừng có quá đáng!”

“Vâng, nô tì minh bạch rồi.” Ngay cả một điểm nhỏ ý niệm phản kháng trong đầu cũng không dám có, Hoàng hậu chỉ dám cúi đầu xưng phải

Ngay cả Hoàng Thượng đều phải cúi đầu, huống chi là bà chỉ là một cái hoàng hậu đâu?

 

 

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s