Gallery

[Ân nhân] chính văn chương 6.2

< by yue >

Sau khi cùng Hoàng Thượng nghiên cứu và thảo luận về tình hình chiến sự, Mặc Kính Trúc mệt mỏi trở lại lều, theo thói quen dặn dò Tả Lâm canh giữ trước cửa, ngăn cản Đại sắc nữ Úy Ngột đến quấy rầy mình, rồi không đợi Hữu Bảo hầu hạ hắn cứ để nguyên y phục mà nằm xuống.

Hai tháng, đã từng suốt hai tháng phải đi theo bên người Hoàng Thượng, hắn chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi, nhưng lần này bất quá mới vài ngày mà thôi, hắn mà bắt đầu cảm thấy mệt mỏi vô cùng, cho tới hôm nay hắn đã mỏi mệt tới cực điểm, thân thể mỏi mệt, tâm cũng thật sự mỏi mệt.

Hắn tưởng niệm nàng!

Tưởng niệm tiểu nữ nhân vẫn luôn quấn quýt bên cạnh hắn, tưởng niệm cặp mắt đơn thuần luôn tín nhiệm hắn, tưởng niệm tâm tư nàng thiện lương đáng yêu, tưởng niệm nụ cười nàng thản nhiên mà lại e lệ ngọt ngào, tưởng niệm khoảnh khắc được ôm nàng ấp vào vòm ngực ấm áp, thậm chí còn tưởng niệm tới cả tiếng thét chói tai kia…

Hắn quá nhớ… quá tưởng niệm nàng!

Từng giọt từng giọt một tích tụ, qua mỗi giờ mỗi khắc lại càng cường đại. Từ hôm đầu tiên chia cách đến bây giờ, sự tưởng niệm đã sớm dày vò trái tim hắn đau đớn, làm cho hắn đến cả hít thở cũng không thông, Hắn tưởng niệm nàng, thậm chí từ tưởng niệm đã bắt đầu biến thành một cỗ lửa giận không rõ ràng nhen nhóm lên.

Bọn họ vì cái gì đem thê tử hắn rời xa hắn? bọn họ tột cùng là muốn gì?

Bên ngoài đột nhiên truyền đến một trận tranh chấp bén nhọn.

“Tử Nãi Dạ không ở đây, ta thay nàng ta tới chiếu cố Đại gia của các người cũng không được sao?”

“Thực xin lỗi, công chúa A Bộ Na, Đại gia đã ngủ rồi, ngài phân phó qua không để bất luận người nào đến quấy rầy”

“Uy! Ngươi có phải ngu ngốc hay không a? Liền nói cho ngươi biết ta không phải đến quấy rầy hắn, mà là chiếu cố hắn, ngươi nghe không hiểu sao?”

“Thật xin lỗi, công chúa A Bộ Na, ta… Khụ khụ! Đích xác nghe không hiểu lắm, Hán ngữ của cô thật sự không thể nào… thông thuận, chỉ sợ trong quân doanh này người nghe hiểu cũng không có mấy người đâu!”

“Ngươi…”

“Tóm lại, để sau mới nói! công chúa A Bộ Na, chờ Đại gia tỉnh lại ta sẽ phái người thông tri cô, như vậy đi?”

“Mỗi lần đều dùng lời này với ta, ta mới không…”

Thật là sắc nữ đê tiện! Nếu Mặc Kính Trúc hắn không phải là nam nhân ôn hòa ổn trọng lại thành thục thạo đời, hắn khẳng định sẽ trước đánh bất tỉnh người đàn bà kia, sau hét lớn một tiếng ──

Hắn @$%&#!

Hắn âm thầm nguyền rủa không thôi, không quá một lát sau. Hắn lại chán nản thở dài.

Vì sao lại nhớ nàng đến vậy chứ???

Tưởng niệm một người đúng là chuyện thổng khổ đến như vậy sao? Còn có thể trầm trọng đến độ hắn khồng thể ôn hoà, không thể ổn trọng, hơn nữa còn mất sạch cả tính nhẫn nại vốn có sao?

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

“Thế nào? Thế nào? Mùi vị thế nào?”

Không để ý tới cặp mắt vội vàng kia, Nhiêu Dật Phong chậm rãi phẩm thường, sau mới mỉm cười đối với Tử Nãi Dạ vươn ra một ngón tay cái: “Rất tốt! Đại tẩu tử quả thực đã tương xứng với Hương Ngưng rồi” Tiện đà chuyển hướng Cơ Hương Ngưng cười nói: “Ta nói phu nhân, Đại tẩu tử học văn không được, nhưng việc bếp núc nữ hồng lại rất tiến bộ nha”

Cơ Hương Ngưng vuốt cằm: “Đúng vậy, Đại sư tẩu đối với phương diện này tâm tư linh hoạt, một chút đã liền thông, thiếp thân cũng không cần mất nhiều tâm tư”

Lại gắp một miếng bỏ vào miệng nhã nhặn chậm rãi nhấm nuốt: “Hương vị rất ngon, lại thơm, tay nghề rất được” Nhiêu Dật Phong tán thưởng: “Cung nhị huynh, Nhị tẩu tử, Tứ muộn phu, Thủy Tiên, các người cũng cho rằng như thế… Oa châu chấu vừa kéo đến sao?”

Nhiêu Dật Phong kinh ngạc trừng mắt nhìn Nhạc Nhạc cùng Thủy Tiên, hai vị nữ nhân đang vùi đầu vào bàn thức ăn. Quả thực giống như tên khất cái đã ba ngày ba đêm chưa được ăn vậy. Cho dù các nàng làm giám thưởng, cũng không cần ‘cổ động’ quá mức như vậy nha!

Một bên Dương Nhạn Nho nhìn xem đã cứng họng, nhìn thôi đã thấy no; một bên Cung Chấn Vũ là mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, nhắm mắt làm ngơ.

“Ta đói bụng, ăn nhiều một chút không được sao? Nhạc Nhạc miệng còn đầy đồ, nhồm nhoàm nói.

“Muội muốn nhớ kỹ hương vị này, trở về nấu cho Trạng nguyên gia ăn a” Thủy Tiên cũng đầy mồm lẩm bẩm.

“Tứ tiểu thư muội sẽ nấu được ra loại hương vị này sao?” Nhiêu Dật Phong trào phúng ‘hừ’ một tiếng “Kiếp sau đi”

Thủy Tiên trợn mắt liếc hắn một cái, không thèm đếm xỉa đến.

Nhiêu Dật Phong lắc đầu, lại chuyển sang Cơ Hương Ngưng: “Vậy còn những cái khác?”

Thấy Tử Nãi Dạ lại đi vào trù phòng bận rộn, Thủy Tiên cùng Nhạc Nhạc chuyên tâm ăn, Cung Chấn Vũ bưng hai bàn đồ ăn cùng Dương Nhạc Nho trốn ở một góc uống rượu, Cơ Hương Ngưng mới ghé sát vào tai Nhiêu Dật Phong nhẹ giọng nói:

“Tướng công không để ý sao? Tuy Đại sư tẩu nhìn như thực sáng sủa, thời gian mỗi ngày đều dùng để học tập này nọ không có dư để nghĩ đến cái khác, nhưng mỗi sáng thức dậy, hốc mắt của nàng đều đỏ ửng, có thể thấy được nàng ban đêm vẫn tưởng niệm Đại sư huynh mà khóc không ngừng”

“Ta đương nhiên chú ý tới, nhưng là…” Nhiêu Dật Phong nhấp một ngụm rượu: “Chính nàng ấy có biết không?”

Cơ Hương Ngưng trầm mặc một lát.

“Tướng công, thiếp thân thật ra cảm thấy Đại sư tẩu không nhất định cần phải biết, bởi vì bất luận người nào hẳn cũng nhận ra tình yêu của nàng dành cho Đại sư huynh, như vậy là đủ rồi, không phải sao?”

Nhiêu Dật phong vẫn lo lắng: “Nga, nói vậy cũng đúng, như vậy vấn đề chỉ còn lại bên Đại sư huynh thôi?”

“Phải “

“Như vậy, nàng cho rằng kết quả sẽ thế nào?”

Cơ Hương Ngưng cười cười: “Tướng công, Đại sư huynh cũng không ngu ngốc.”

“Đúng vậy! Chính là cần phải có người tới xao xao cái đầu của hắn mà thôi.” Nhiêu Dật Phong lẩm bẩm nói.

“Tướng công, thiếp thân nghĩ Đại sư huynh chẳng qua là bị trách nhiệm của chính mình vây khốn mà thôi” Cơ Hương Ngưng cúi đầu nói tiếp: “Huynh ấy đem chuyện bản thân phải làm và chuyện bản thân muốn làm lẫn lộn với nhau, chỉ cần huynh ấy có thể phân rõ hai điểm này, sẽ hiểu được tình cảm của mình .”

“Đúng vậy, bất quá…” Nhiêu Dật Phong ánh mắt đột nhiên xẹt qua một tia hưng phấn: “Nếu huynh ấy vẫn không thể hiểu được thì sao? Như vậy ta càng cần phải dùng sức xao phá đầu của hắn?”

“Xao phá đầu?”

“Ách! Ý ta là dùng thủ đoạn kịch liệt hơn!”

Cơ Hương Ngưng không khỏi bật cười: “Tướng công, chàng rốt cuộc là muốn làm chuyện tốt hay vẫn là muốn đùa cợt đây?”

Nhiêu Dật Phong lười biếng lộ ra một chút tươi cười giảo hoạt.

“Nàng nói xem?”

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Đầu tháng sáu, đại quân Bắc chinh Tát Lý Khiếp ( nay là thượng nguồn Khác Lỗ Luân) đánh lui một đội quân Ngõa Lạt; Hôm sau, Mặc Kính Trúc do thám biết được chủ lực Ngõa Lạt ở gần hơn trăm dặm. Hoàng Thượng bèn dẫn quân đến Hốt Lan Hốt Thất Ôn (nay là vùng phía đông nam nước Mông Cổ) để phục kích.

Mặc Kính Trúc dùng kỵ binh tinh nhuệ dụ quân Ngõa Lạt rời khỏi nơi trú ẩn xuất chiến, mặt khác tập trung cho người bắn pháo tập kích, bản thân dẫn thiết kỵ nhảy vào trận chiến, giết địch vô số. Quân Ngõa Lạt khó lòng chống đỡ toàn tuyến tháo chạy. Mặc Kính Trúc tiếp tục dẫn kỵ binh thừa cơ truy đuổi tới sông Thổ Lạp, tiếp tục trảm hơn mười tướng địch, mấy nghìn binh linh, Ngõa Lạt vương hốt hoảng thừa dịp đêm tối bỏ chạy về phương Bắc.

Ngõa Lạt chịu thương vong nặng nề, đại quân Bắc chinh cũng có tổn thất, vì thế Hoàng thượng liền hạ lệnh khải hoàn; cuối tháng sau Hoàng Thượng thông chiếu thiên hạ đã đánh bại Ngõa Lạt.

Tháng bảy, Nhạc Nhạc lại vì Cung Chấn Vũ sinh hạ một tiểu tử.

Tháng tám, Mặc Kính Trúc rốt cục theo Hoàng Thượng trở lại kinh thành.

Chưa bao giờ vì thiếu một người đối với hắn lại có ảnh hưởng lớn tới như vậy, ngay cả Hoàng Thượng cũng đều cảm nhận được tính nhẫn nại của hắn đến thời điểm này đã là cực hạn, cho nên không dám gây khó dễ nữa. Về đến kinh thành vội vàng để hắn ly khai.

Mặc Kính Trúc căng thẳng, trực tiếp một đường chạy tới Nhiêu Phủ.

“Không tốt! Không tốt!”

Tả Lâm nghiêng ngả lảo đảo tông cửa chạy vọt vào Nhiêu phủ, thấy được cảnh này người hẳn là nên biết sống chết đến cửa mà chạy đi trốn. Nhưng mà Nhiêu Dật Phong vẫn như cũ thảnh thơi phe phẩy chiết Phiến của mình.

“A! Các ngươi đã trở lại.”

“Cái gì mà chúng ta đã trở lại?” Tả Lâm hổn hển kêu lên: “Tam cô gia ngài còn không nhanh chạy? đi theo Đại gia lâu như vậy, ta tới bây giờ còn chưa từng thấy Đại gia có sắc mặt không xong như vậy qua, chẳng lẽ ngài muốn cùng đại gia một trận cao thấp?”

Nhiêu Dật Phong hai tròng mắt sáng ngời: “Thật vậy chăng?” Bá một tiếng đóng lại chiết phiến: “Hắn thực tức giận sao?”

“Đâu chỉ tức giận, đã muốn bốc hỏa rồi kìa!”

Nở nụ cười, Nhiêu Dật Phong hướng bên cạnh liếc mắt một cái: “Phu nhân, có nghe thấy không? Đại sư huynh thực bốc hỏa nha!”

Cơ Hương Ngưng kinh ngạc gật đầu: “Nghe thấy được, tướng công. Thật sự là dạy người ngoài ý muốn, thiếp thân cũng chưa từng gặp Đại sư huynh sinh khí qua đâu!”

“Như vậy, nàng cho rằng huynh ấy đã thông suốt ?”

“Cái này…”

Đúng lúc này, bên ngoài một người như mũi tên vọt vào, hơn nữa còn đánh một chưởng quét về phía Nhiêu Dật Phong: “Nhiêu Dật Phong, ngươi rốt cuộc làm cái quỷ gì?”

“Oa, thật sự là bốc hỏa nha!” Nhiêu Dật Phong lẩm bẩm, nhẹ nhàng nghiêng người né.

May mắn, Mặc Kính Trúc chỉ bổ ra một chưởng, rồi thu tay: “Thê tử của ta đâu?”

Nhưng hắn vẫn tức giận như cũ, giọng nói vô cùng nghiêm khắc, nhìn ra được nếu có nửa câu nói sai, hắn sẽ rút kiếm xông đến không chừng. Lại không nghĩ tới trong hoàn cảnh như vậy Nhiêu Dật Phong vẫn như không có việc gì ung dung mở chiết phiến phe phẩy.

“Đại tẩu tử sao…hắc hắc! Xin thỉnh giáo Đại sư huynh một vấn đề này, xong muội phu ta tự nhiên sẽ lập tức dâng Đại tẩu tử tới tận nơi!”

Nghe thế, lửa giận của Mặc Kính Trúc lại bùng lên: “Ngươi…”

“Đại sư huynh!” Cơ Hương Ngưng hô một tiếng: “Xin nghe tướng công một lời.”

Mặc Kính Trúc kinh ngạc nhìn qua. Nếu là Nhiêu Dật Phong, có tám phần là đang đùa dai, nhưng Cơ Hương Ngưng tuyệt đối sẽ không đối đãi hắn như vậy, vì thế, hắn đành phải nhịn xuống.

“Vấn đề gì?”

Nhiêu Dật Phong mập mờ chớp mắt vài cái: “Đại sư huynh nghĩ thông suốt rồi sao?”

Mặc Kính Trúc ngẩn người: “Ách?” Nghĩ thông suốt cái gì?

Cười đến càng mập mờ, gian xảo: “Đã quên sao? Đại sư huynh, ngày đó huynh ở Đại thảo nguyên có hỏi ta một vấn đề…” Nhiêu Dật Phong chậm rãi nhắc nhở hắn: “Ta cho huynh biết, ta sẽ làm cho chính bản thân huynh tự mình lĩnh hội. Hiện tại, huynh đã cảm nhận, đã hiểu được lòng mình là thế nào chưa?”

Biểu tình Mặc Kính Trúc vẫn là vẻ mặt mờ mịt, được một lúc, hắn dần dần lộ ra vẻ mặt sở ngộ, nhíu mày suy nghĩ thêm một hồi lâu, cuối cùng khuôn mặt rốt cục biến thành vẻ mặt bất đắc dĩ, dở khóc dở cười:

“Tam muội phu, ngươi…”

Thu hồi lại chiết phiến xoay xoay ở lòng bàn tay: “Tốt lắm, Đại sư huynh cuối cùng đã nghĩ thông suốt” Nhiêu Dật Phong cười nói: “Như vậy, thỉnh Đại sư huynh lập tức quay về Trúc xá của mình, Đại tẩu tử đã ở đó chờ đợi từ lâu rồi! Vì Đại sư huynh, Đại tẩu tử luôn cố sức học tập như thế nào để có thể bắt trụ nam nhân tâm, huynh cũng không nên cự tuyệt tẩu ấy, nếu không, tẩu ấy sẽ thực thương tâm thất vọng!”

Mặc Kính Trúc không nói gì, chỉ là thật sâu nhìn chăm chú hắn hồi lâu rồi lập tức xoay người rời đi. Nhưng vừa bước đến Đại môn, hắn bỗng khựng lại, cũng không xoay người bỏ lại một câu:

“Tam muội phu, ngươi cũng quá chỉnh người đi?”

“Hắc hắc! Bất quá, chỉnh rất tốt, không phải sao?”

Trầm mặc một chút.

“Cám ơn.” Cúi đầu buông thêm một câu, Mặc Kính Trúc lập tức phi thân rời đi.

Mặc Kính Trúc rời đi, Nhiêu Dật Phong rốt cuộc nhịn không được ha ha phá lên cười.

“Phu nhân, tướng công nàng lợi hại đi?”

Cơ Hương Ngưng vừa bực mình vừa buồn cười lắc đầu.

“Đúng vậy! Quả nhiên lợi hại, trong thiên hạ, đại khái cũng chỉ có chàng chỉnh người còn có thể được một câu cám ơn của người ta!”

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Khi Mặc Kính Trúc trở lại nơi tránh xa thế tục của hắn-Tùng Mai Trúc xá thì hắn mới chú ý tới hai người vẫn luôn luôn theo sát ở bên cạnh hắn Tả Lâm cùng Hữu Bảo đều không có theo tới. Rồi khi hắn đẩy Trúc môn ra cũng phát hiện bên trong phòng không có một bóng người, nhưng trên bàn lại bày đầy các loại thức ăn tinh xảo, còn có hai bầu rượu.

Hắn đi vào bên trong, thấy được một bộ y phục sạch sẽ đặt ngay ngắn trên giường, đỉnh ngọc tỏa ra mùi đàn hương lượn lờ khắp nơi, bước sâu hơn về phía phòng tắm lại phát hiện nước nóng đã được chuẩn bị chu đáo, bước tiếp, hắn rốt cục nghe thấy một tiếng vang khẽ, lặng lẽ đi tới của trù phòng, hắn lặng người nhìn Tử Nãi Dạ đang thật cẩn thận múc canh nóng.

Tâm tình nôn nóng nhất thời trầm yên trở lại.

Nàng đã thay y phục Hán tộc, tóc búi cắm lên một cây trâm ngọc xinh xắn, hoàn toàn nhìn không ra nàng từng là một cô gái Úy Ngột, hắn khẽ cười.

Tuy rằng nấu rất nhiều đồ ăn, nhưng trong bếp không hề lộn xộn, động tác của nàng cũng thực thành thạo gọn gàng. Trên môi ngấn lên một nụ cười vui sướng cùng chờ mong, nàng lại tiếp tục sắt hành bỏ vào canh, tiện đà ngó qua nồi hấp, nhìn xem cá hấp một chút.

Mặc Kính Trúc cũng rõ ràng cảm nhận được, trong tích tắc nhìn thấy nàng, con người ổn trọng của hắn đã trở lại.

Đúng vậy, hắn sớm nên biết được, đối với nàng ôn nhu thông cảm, đối với nàng trìu mến ân cần, đối với nàng quyến luyến không rời, đối với nàng bảo hộ, đối với nàng tham muốn giữ lấy, những thứ này hoàn toàn không phải là vì nghĩa vụ, cũng từ lâu thoát ly khỏi phạm trù trách nhiệm rồi. Mà tất cả đây chính là những điều từ tận đáy lòng hắn muốn giành cho nàng.

Gần nửa năm thổng khổ tưởng niệm, còn phải trải qua Nhiêu Dật Phong nhắc nhở mới khiến hắn hiểu được điểm này, đến tột cùng là do hắn quá trì độn, hay là rất cố chấp đây?

Hắn tự ngẫm, lặng yên xoay người lui trở về, vào phòng ngủ cầm lấy bộ y phục tiến vào nhà tắm. Nhưng vừa mới cởi bỏ y phục trên người, hắn liền cảm giác có người cùng theo vào. Hắn quay đầu, phát hiện Tử Nãi Dạ đầy mặt nước mắt kinh hỷ, khuôn mặt đỏ ửng đứng ở cửa.

“Phu quân, Tử Nãi Dạ tới giúp chàng tắm rửa” giọng nàng run nhè nhẹ, không phải do sợ hãi hay ngượng ngùng, mà là do quá mức vui sướng kích động.

Hắn định từ chối, nhưng nhớ tới lời dặn của Nhiêu Dật Phong, hắn liền sửa miệng: “Được” hắn quay đầu lại, tùy ý để nàng hầu hạ hắn tắm rửa. Khi nàng thay hắn chà người, hắn nghe được lời nàng bày tỏ.

“Phu quân, thiếp rất nhớ chàng!”

Than nhẹ “Ta cũng vậy, Tử Nãi Dạ, ta cũng rất nhớ nàng.” Mặc Kính Trúc nhẹ giọng nói.

“Bất quá, thiếp cảm thấy thực đáng giá, bởi vì Tam sư muội dạy thiếp thật nhiều thật nhiều thứ.” Tử Nãi Dạ nói tiếp: “Tuy rằng lá gan của thiếp vẫn nhỏ như cũ, có thể vẫn sẽ ỷ lại chàng, nhưng thiếp cũng có thể làm rất nhiều việc vì phu quân. Tam sư muội nói như vậy là đủ rồi, phu quân nhất định sẽ cảm thấy thiếp là một người thê tử tốt, không bao giờ đi gặp nữ nhân khác”

“Cho dù nàng cái gì cũng không biết, ta vẫn thấy nàng là một người vợ tốt nha! Tử Nãi Dạ. Huống chi, ta cho tới bây giờ không thấy quá nữ nhân nào khác, nàng cần gì phải lo lắng chứ?” Mặc Kính Trúc dở khóc dở cười nói.

Tử Nãi Dạ lặng im trong chốc lát.

“Nhưng là Tam muội phu nói, có thật nhiều vị thiên kim của vương công đại thần đều từng hướng chàng cầu thân nha!”

Cái tên kia miệng thật rộng!

“Tử Nãi Dạ, ta nói rồi ta sẽ không thích nữ nhân khác, cũng sẽ không không cần nàng, nàng không tin ta sao?” Mặc Kính Trúc bất đắc dĩ hỏi.

Tay cầm bối tắm khẽ ngừng lại: “Không phải thiếp không tin a! Phu quân, người ta chính là hy vọng có thể làm cho chàng cảm thấy thiếp là một người vợ tốt thôi!”

Mặc Kính Trúc không khỏi lại thở dài, trong lòng hiểu được không thay đổi được suy nghĩ của nàng: “được rồi, ta đã hiểu , nàng muốn làm như thế nào liền làm như thế ấy, nhưng ta muốn nàng không cần miễn cưỡng.”

“Mới không miễn cưỡng đâu, phu quân!” Tử Nãi Dạ lớn tiếng phủ nhận “Thiếp thực thích làm những việc này, rất thú vị a! Đặc biệt vừa nghĩ tới đó là làm vì phu quân chàng, thiếp càng thấy hạnh phúc, thật đấy! Nguyên tưởng rằng sẽ rất khó, kỳ thật lại không khó chút nào, cho nên thiếp nhờ Tam sư muội dạy thêm nhiều một chút, chỉ cần có thể làm cho phu quân thích, thiếp hy vọng có thể bắt chước càng nhiều càng tốt, chàng xem…”

Nàng coi như càng nói càng hưng phấn: “Tuy rằng này cầm kỳ thư họa thiếp còn không thế nào là linh quang, nhưng thiếp biết thê tử người Hán nên như thế nào hầu hạ trượng phu, cũng biết nữ tử người Hán nên an bài chính mình như thế nào, còn có thói quen người Hán, ẩm thực người Hán, này đó thiếp hết thảy đều biết hết! Tam muội phu còn nói thiếp thật là lợi hại, hắn nói tay nghề của thiếp cùng Tam sư muội tương xứng, còn nói… Nói… Nói…”

Hưng phấn trôi qua, Tử Nãi Dạ lại đột nhiên dừng lại, chợt thất thanh khóc “Phu quân a! Thiếp rất nhớ chàng a!” Mặc Kính Trúc lập tức quay người đem nàng ôm vào trong lòng, nàng liền tựa vào trước ngực hắn gào khóc, nước mắt nước mũi tùm lum.”Thiếp nhớ…rất rất nhớ chàng a! Thiếp thật sự nhớ…rất rất nhớ chàng a!” Lúc ban đầu kìm nén sớm đã trôi đi vô tung, nhịn đến lúc này đã là cực hạn của nàng rồi.

“Ta cũng rất nhớ nàng nha!” Mặc Kính Trúc thương tiếc, chợt một phen ôm nàng đứng dậy, bước nhanh đi ra khỏi phòng tắm hướng phòng ngủ mà đi: “Tử Nãi Dạ, nàng rất đói sao?” Cảm giác được thiên hạ trong lòng nhẹ lay động, hắn liền ở môi nàng khinh trác một chút.

“Nhưng trước hết nàng đến an ủi khoảng thời gian tưởng niệm thống khổ của vi phu một chút, sau vi phu mới phẩm thưởng trù nghệ của nàng, ân!”

“Nhưng… nhưng là cá của thiếp…” Còn tại nồi hấp nha!

“Cá nàng sao ? Ân! Cứ để nó chờ thêm chút nữa, ta cam đoan nó sẽ không oán giận, cũng sẽ không đào tẩu !”

Hoàn chương 6

 

 

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s