Gallery

[Ân nhân] chính văn chương 5.2

< By yue >

Đứng một bên chờ cho tiếng khóc của Tử Nãi Dạ đã hoàn toàn yên lặng Mặc Kính Trúc mới lấy khăn giúp nàng lau khô mặt, sau đó đem nàng ôm vào lòng nhẹ nhàng nói: “Nàng không sao chứ?”

Khóe miệng vẫn run rẩy “thực xin lỗi” Tử Nãi Dạ lẩm bẩm.

“Không cần giải thích, là bọn họ không nên dọa đến nàng, nàng không có làm sai cái gì nha!!!”

“Nhưng là…nhưng là…” Tử Nãi Dạ cúi đầu xấu hổ: “Thiếp chọc giận Nhị sư đệ sinh khí, còn dọa tới Tứ sư muội, thiếp…thiếp thật sự không cố ý, nhưng lúc ấy thiếp rất lo lắng cho phu quân chàng cho nên đã quên mất phải nhẫn nại…”

Đằng đằng! Tử Nãi Dạ vừa nhắc đến, hắn mới nhớ lại vấn đề kia: “Tử Nãi Dạ, ta có một chuyện muốn hỏi nàng”

“Dạ, phu quân.” Tử Nãi Dạ ngẩng kiều nhan, ngoan ngoãn chờ đợi hắn đặt câu hỏi.

“Nàng…” Mặc Kính Trúc suy nghĩ một chút: “Nàng đột nhiên muốn thay ta chuẩn bị cơm nước, lại thay ta may xiêm y, còn lẩn tránh ta, không có việc gì lại nhìn ta chằm chằm, đây là có nguyên nhân gì sao?”

“Bởi vì thiếp muốn làm một người thê tử tốt a!” Tử Nãi Dạ đáp.

“Hảo thê tử? Ách…” Mặc Kính Trúc có điểm đau đầu: “Nàng nói rõ hơn đi?”

“Thì như Quân Đào nói thôi!” Tử Nãi Dạ khẳng định: “Tam sư muội là hảo thê tử, cho nên Tam muội phu luôn coi nàng là hiền thê trong bảo khố, cũng sẽ không muốn nữ nhân khác. Cho nên thiếp cũng muốn bắt chước Tam sư muội, như vậy chàng mới có thể coi thiếp như bảo vật mà yêu thương, cũng sẽ không cần nữ nhân khác nha!”

“A…” Nguyên lai là Thẩm Quân Đào gây họa.”Chuyện này…” Mặc Kính Trúc xoa xoa huyệt Thái Dương: “Tử Nãi Dạ, ta thừa nhận Tam sư muội quả thật là một nữ nhân hoàn mỹ, nhưng Nhị đệ muội cũng là một nữ nhân có điểm mơ hồ, tiểu sư muội thậm chí còn có chút cuồng dã làm người khác phải đau đầu, vậy mà Nhị sư đệ cùng Tứ muội phu đồng dạng đều coi các nàng tựa như là bảo vật mà đối đãi, hơn nữa cũng sẽ không muốn nữ nhân nào khác. Cho nên nói không phải nam nhân nào cũng đều muốn một nữ nhân hoàn mỹ làm thê tử đâu!”

Tử Nãi Dạ nhìn hắn trong chốc lát, sau đó lại cụp mắt nói: “Nhưng chúng ta không giống với a!”

“Như thế nào không giống với?”

“Quân Đào nói, bọn họ tuy rằng giống chúng ta đều là do sư phụ cùng sư mẫu đính hạ hôn ước, nhưng đều là lưỡng tình tương duyệt sau mới ở cùng một chỗ. Còn chúng ta chính là vừa thấy mặt đã tựu thành hôn, chàng đối với thiếp lại không có cảm tình gì, chỉ là vì trách nhiệm mới thú thiếp.” Tử Nãi Dạ ủy khuất rền rĩ: “Cho nên, thiếp luôn nghĩ rằng nếu không làm được một thê tử tốt, đến một ngày nào đó chàng sẽ yêu thích người khác, sẽ không cần đến thiếp nữa”

Mặc Kính Trúc nghe vậy, không khỏi nhăn trán. Nàng nói vậy không có sai, hắn thật là bởi vì trách nhiệm mới thú nàng.

Là Sư mẫu chọn trúng hắn, là Sư phụ đính hạ việc hôn nhân này, là Hoàng Thượng đích thân đối hắn yêu cầu, đây là một trọng trách rất lớn, thân là Đại đệ tử, hắn không thể trách cứ sư phụ, sư mẫu đem trách nhiệm này giao thác cho hắn, bởi cái “Nhiệm vụ” này Cung Chấn Vũ tuyệt đối không ứng phó được. Cho nên, những năm gần đây, cho dù có rất nhiều tiểu thư danh môn ưu ái hắn, thậm chí giáp mặt hướng hắn cầu thân, hắn cũng chỉ áy náy chống đỡ không dám thả lỏng trong lòng đi ủy khuất đối phương. Nhưng là…

Nàng nói kia cũng không thể tính là hoàn toàn đúng.

Ít nhất hắn đối với tiểu nữ nhân có lá gan bé tý, luôn hét chói tai này có phân lòng trìu mến; ít nhất hắn thực thích có nàng bầu bạn; ít nhất hắn thực rung động khi thấy bộ dáng đỏ mặt thẹn thùng của nàng; ít nhất hắn cũng vô cùng thoả mãn với cảm giác nàng luôn ỷ lại vào hắn; ít nhất hắn…

Thế này còn có thể kêu là ít sao?

Không, không thể coi là ít nữa, bởi vì còn có rất nhiều. Hắn sẽ bởi vì nàng khen ngợi nam nhân khác mà sinh lòng tức giận, thấy nàng sợ hãi rơi lệ, hắn sẽ thấy đau lòng không thôi; hắn luôn muốn làm cho nàng rời xa thống khổ đau thương cùng nguy hiểm không phải chỉ vì trách nhiệm, mà vì trong thâm tâm hắn không cũng hề muốn nàng gặp phải điều bất hạnh; hắn chỉ mong có thể đem nàng vĩnh viễn bảo hộ trong đôi cánh ôn nhu của mình, bởi vì hắn… Bởi vì hắn… hắn…

Hai hàng lông mày không khỏi nhíu chặt .

Mới đầu vấn đề hoàn toàn là trách nhiệm, nhưng giờ phút này, tuyệt đối không chỉ có trách nhiệm mà thôi, nhưng mà còn có cái gì thì bản thân hắn cũng không rõ lắm. Ân! Hắn phải hảo hảo suy nghĩ một chút, xem xem rốt cuộc cảm giác trong lòng mình là gì.

Nhưng trước đó cần cho cặp mắt to tròn luôn dõi theo hắn kia một đáp án đủ để trấn an nàng đã.

” Tử Nãi Dạ, ta thề tuyệt đối sẽ không yêu thương nữ nhân nào khác, cũng sẽ không bao giờ không cần đến nàng” Hẳn là đủ để trấn an nàng rồi, bởi đây cũng là lời nói thật trong lòng hắn.

Quả nhiên, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng liền bừng sáng.

“Thật vậy chăng?”

“Thật sự.”

Tử Nãi Dạ vui vẻ nở nụ cười: “Ân! Thiếp tin tưởng chàng. Kia… Thiếp phải làm như thế nào chàng mới có thể xem thiếp như bảo vật mà đối đãi đây?”

Mặc Kính Trúc nhẹ nhàng thở dài, ngón tay thon dài vuốt nhẹ lên gò má phấn hồng của nàng, môi lặng lẽ tạo ra một nụ cười ôn nhu.

“Ta đã sớm coi nàng là bảo vật trân quý nhất rồi!”

☆☆☆

Những hạt tuyết trắng cứ nhẹ nhàng rơi xuống không biết đã trải qua bao lâu biến nơi đây thành một vùng tuyết trắng xóa. Trừ bỏ xa xa những ngọn núi đá đỉnh đầu bạc trắng trong gió tuyết vẫn hiên ngang bất khuất. Còn thì tất cả đều chìm trong một màu trắng xóa của tuyết, cứ thế phiêu dật an tường, tựa như thời gian tại đây cũng bị đông lại vĩnh hằng cùng với đất trời.

Đến nửa đêm, trải qua nhiều ngày liên tục rốt cuộc gió tuyết đã yên lặng, trời còn chưa sáng Mặc Kính Trúc đã phủ thêm một tấm da lớn đi ra ngoài lều. Gió tuyết đã ngừng nhưng khí lạnh vẫn thấm vào tận xương. Đứng giữa một khoảng tuyết trắng xóa mênh mông trống trải khiến con người không khỏi cảm thấy bản thân thật nhỏ bé.

Chỉ một lát sau trên ngọn núi đằng xa xa kia mặt trời lười biếng rốt cục cũng lộ diện, đem ánh sáng chiếu rọi vạn vật.

Hắn hít dài một hơi, đạp tuyết dày tiến về phái trước. Xuyên qua chiến trường hôm nào giờ đã sớm nhìn không ra dấu vết chiến tranh, hết thảy tội ác đều đã bị tuyết trắng vùi lấp sạch sẽ.

Bỗng dưng, theo phía sau hắn truyền đến một âm thanh trong trẻo.

“Đại sư huynh, sớm a!”

Không quay đầu lại “Sớm, Tam muội phu.” Mặc Kính Trúc thản nhiên nói.

“Sớm như vậy, huynh như thế nào lại bỏ được ổ chăn ấm của Đại tẩu vậy?” Nhiêu Dật Phong trêu chọc.

Hơi hơi gợi lên khóe môi: “Có điều cần suy nghĩ.”

Lặng lẽ đi đến bên người Mặc Kính Trúc: “Có chuyện gì?” Đồng dạng cũng phủ thêm một tấm da, Nhiêu Dật Phong lại hỏi.

Mặc Kính Trúc chắp tay ra sau lưng, ngóng nhìn ánh mặt trời từ từ nhô lên: “ngươi nghĩ xem bọn họ còn có thể lại đến không?”

“Chiến tranh xâm lược không phải một, hai hồi là có thể quyết định? Bất quá…” Nhiêu Dật Phong nhún nhún vai, quen tay vung mở chiết phiến: “Hữu Bảo thám thính thế nào, Quân Đào mang về tin tức gì?”

“Hữu Bảo nói binh mã Ngoã Lạt tựa hồ đều bắt đầu hướng sông Lư Cù   tập trung, mà Quân Đào cũng truyền đến tin tức Hoàng Thượng lại sắp thêm một lần nữa tự mình xuất chinh.”

Nhiêu Dật Phong chậc chậc hai tiếng: “Xem ra, Hoàng Thượng đã nổi giận rồi! Bất quá, ai bồi ở bên người Hoàng Thượng vậy?”

“Lẽ ra là ta, nhưng Tam sư muội nói nàng sẽ thay thế ta đi.”

Nhiêu Dật Phong nở nụ cười: “Nàng muốn ta đi tìm nàng phải không?”

Mặc Kính Trúc vuốt cằm, rốt cục nghiêng mặt qua một bên nhìn hắn: “Chuyện của ngươi nàng đã nói cho Hoàng Thượng, Hoàng Thượng nói muốn gặp ngươi, thuận tiện đưa cho ngươi một khối ngọc bài.”

Bá một tiếng thu hồi chiết phiến “Ngọc bài? Để làm gì?” Nhiêu Dật Phong kinh ngạc hỏi.

“Có khối ngọc bài kia tựa như ‘trẫm đích thân tới’, về sau ai muốn bắt ngươi cũng không được .”

Mày kiếm cau lại “Có ý tứ gì?” Nhiêu Dật Phong không cho là đúng lại hỏi.

Mặc Kính Trúc nở nụ cười: “Đây là điểm thông minh của Hoàng Thượng, nếu hắn không động được ngươi, chẳng nên hào phóng một chút.”

Nhiêu Dật Phong hừ hừ “Cáo già!” Lập tức quay lại vấn đề trước đó “Huynh cho rằng Ngoã Lạt sẽ không tiếp tục phái binh đến đây?”

Mặc Kính Trúc gật đầu “Ngoã Lạt vương phỏng chừng đã sai lầm ở chỗ này tổn thất nhiều binh mã, nếu còn kiên trì hắn sẽ không thể tiếp tục kế hoạch chính ── xâm lược Trung Nguyên chúng ta, hiện tại hắn chỉ có thể lựa chọn một mục tiêu mà thôi, Trung nguyên, hoặc Úy Ngột “

“Nhìn hắn hướng sông Lù Cư tụ binh hẳn là  muốn bỏ qua nơi này rồi?”

“Ta quả thật cho rằng như vậy, bất quá cũng không thể xác định trăm phần trăm.”

Nhiêu Dật Phong nghĩ nghĩ: “Cũng đơn giản thôi vừa lúc biết tin Hoàng Thượng xuất chinh, ta phải qua đó đi tìm Hương Ngưng, huynh cũng có thể yên tâm quay về kinh. Ta tin tưởng đến lúc đó, Ngoã Lạt vương cũng vô lực bận tâm bên này.”

Mặc Kính Trúc cũng cười: “Anh hùng sở kiến lược đồng”

“Chúng ta bây giờ có thể trở về rồi?” Nhiêu Dật Phong nhăn nhó.”Bụng ta kêu réo dữ quá rồi nè!”

Đằng đằng! Mặc Kính Trúc một phen giữ chặt hắn: “Ta có chút việc… Khụ khụ! Muốn thỉnh giáo một chút.”

Kinh ngạc quay lại “Có chuyện gì?” Nhiêu Dật Phong nhìn chăm chú  Mặc Kính Trúc hỏi.

Có điểm xấu hổ, Mặc Kính Trúc theo bản năng tránh đi tầm mắt Nhiêu Dật Phong: “Này… Ta là muốn thỉnh giáo một chút, ngươi… Khụ khụ! Ngươi… Ngươi làm sao biết rõ ràng cảm giác của ngươi đối với nữ nhân?”

Ngẩn người, Nhiêu Dật Phong không khỏi cất tiếng cười to, “Nguyên lai… Nguyên lai là có chuyện như vậy nha, ta cũng nói Đại sư huynh sao lại bỏ được mà rời đi bên người Đại tẩu tử, nguyên lai là chạy ra ngoài suy ngẫm chuyện này nha!” trông thấy hai gò má Mặc Kính Trúc đã hơi ửng đỏ rồi, hắn mới thu hồi tiếng cười: “Hảo, hảo, ta biết vấn đề của huynh. Tam muội phu ta trước hết muốn biết một chút, Đại sư huynh ngươi lại là làm sao biết được ba người chúng ta đối với nhóm thê tử kia có bao nhiêu yêu thích đây?”

“Bởi vì ánh mắt các ngươi chăm chú nhìn các nàng cùng thái độ đối đãi với các nàng.” Mặc Kính Trúc rất nhanh trả lời.

“Vậy còn huynh?”

“Ta?” Mặc Kính Trúc hoang mang hỏi lại: “Ta đối với Tử Nãi Dạ có gì không đúng sao?”

Nhiêu Dật Phong than nhẹ một tiếng: “Không có gì không đúng, ta là nói thái độ huynh đối với nàng lại như thế nào?”

Mặc Kính Trúc nghĩ nghĩ: “Ta đã tẫn hết khả năng thực hiện lời hứa của ta đối với Hoàng Thượng, thương tiếc nàng, yêu thương nàng, không khiến nàng phải thương tâm rơi lệ, cũng không để nàng chịu bất cứ ủy khuất cùng thương tổn nào, hơn nữa…”

Đằng đằng, đằng đằng… Nhiêu Dật Phong có chút bất đắc dĩ xoa lấy chóp mũi: “Huynh hiểu ta đang hỏi cái gì sao?”

“Hỏi ta đối với Tử Nãi Dạ như thế nào nha!”

“Được, vậy là như thế nào?”

“Liền như vừa mới nói , ta…”

“Dừng!” Nhiêu Dật Phong càng đau đầu, hắn dùng ngón tay xoa huyệt Thái Dương: “Ta đổi lại một chút, xin hỏi Đại sư huynh, ngươi cảm thấy Đại tẩu tử như thế nào?”

“Nàng?” Đổi chủ giác sao? “Thiện lương đáng yêu lại đơn thuần dịu ngoan, tuy rằng lá gan có chút nhỏ… Ách, rất nhỏ, nhưng vẫn có thể xem là một nữ nhân tốt.”

“Ừ ân!” Nhiêu Dật Phong gật gù: “Sau đó?”

“Sau đó cái gì?”

“Sau đó cái gì?” Nhiêu Dật Phong đã muốn khóc: ” Cảm giác của huynh đối với nàng nha?”

“Này…” Mặc Kính Trúc trầm ngâm: “Ta thực thương tiếc nàng, cũng rất thương yêu nàng, không muốn nàng bi thương rơi lệ, cũng không muốn bất luận kẻ nào làm hại tới nàng… Ân! đúng, cứ như vậy, hoàn toàn dựa theo nguyện vọng của Hoàng Thượng.”

Làm như không có nghe đến câu nói cuối cùng kia, Nhiêu Dật Phong cười nói: “Vậy là đúng rồi!”

“Đúng rồi?” Mặc Kính Trúc ngẩn ra: “Cái gì đúng rồi?”

Nét cười biến mất “Là cảm giác của huynh đúng rồi!” Nhiêu Dật Phong kém một chút sẽ muốn thét ầm lên.

“Cái gì cảm giác? Cái gì đúng rồi?” Mặc Kính Trúc khó hiểu lại hỏi.

“Đối với ngươi cái…” Nhiêu Dật Phong suýt nữa buột miệng, may mắn đúng lúc kìm lại được, hắn nghẹn lời bất khả tư nghị trừng mắt lườm Mặc Kính Trúc cả buổi.

“Ông trời, ta vẫn nghĩ đến Đại sư huynh là một con người toàn vẹn, thông minh, ổn trọng, ôn hòa, tính nhẫn nại tuyệt hảo, hơn nữa tự hỏi kín đáo, làm việc vững vàng, lại có ánh mắt lợi hại, võ công cao cường, thậm chí quan sát cảm tình người khác cũng không sai chút nào, không nghĩ đụng tới tình cảm của mình liền biến thành một cái thực ngốc nghếch trì độn như vậy! Này gọi là gì? Thông minh một đời, hồ đồ nhất thời sao? Ân…”

Nhiêu Dật Phong gật gù: “Như thế xem ra ông trời đúng là vẫn còn công bình, không để cho chúng ta vì ghen tị sẽ làm thịt ngươi!”

Mặc Kính Trúc nhíu mày: “Ngươi rốt cuộc đang nói cái gì nha?”

Nhiêu Dật Phong khoát tay, “Không có gì, không có gì, để cho ta ngẫm lại, để cho ta ngẫm lại, ân…” suy tư một lát hai hàng lông mày đã vểnh lên, mâu trung lặng lẽ hiện lên một tia nghịch ngợm: “Như vậy đi! Đại sư huynh, ngươi cùng đại tẩu tử không cần quay về kinh vội, theo ta cùng đi tìm Hương Ngưng, sau đó… Hắc hắc! Huynh yên tâm, đến lúc đó không cần ta phải nói thêm cái gì chính huynh sẽ tự nhận ra”

“Như vậy sao?” Mặc Kính Trúc cảm thấy có điểm bất an, cứ cảm thấy Nhiêu Dật Phong ngoài mặt đứng đắn sau lưng không biết là đang ẩn dấu mưu mô quỷ kế gì.

“Đúng vậy! Đại sư huynh, loại sự tình này cũng không phải dùng mấy câu nói liền hiểu được” Nhiêu Dật Phong nghiêm mặt nói: “Thật giống như nước có bao nhiêu nóng, huynh không tự bản thân đi sờ sờ, sao biết được đến tột cùng là có bao nhiêu nóng chứ?”

“Nói vậy cũng đúng.” Mặc Kính Trúc lẩm bẩm nói, nhưng… liên quan gì a?

“Hơn nữa, cá tính mỗi người đều không giống nhau, cho nên cảm tình mỗi người cũng không giống nhau, tựa như ta thích nữ nhân như Hương Ngưng, nhưng Tứ muội phu lại thích nữ nhân như Tứ sư muội, huynh thấy đúng không?”

“Ân, ân!” Điều này hắn biết.

“Cho nên nói, để huynh tự mình trải nghiệm mới có thể dễ dàng nhận ra” Đỡ cho hắn phải đứng đây tiêu tốn nước miếng, còn suýt chút bị làm cho tức chết.

“Ách?” Trải nghiệm cái gì nha?

“Vậy liền như đã định nha?”

“Đã định gì?” Vừa mới đã định cái gì rồi?

“Được rồi, chúng ta đây mau trở về ăn sáng đi! Ta thật sự đã mau chết đói.”

“Di?”

Ngẩn ngơ nhìn theo bóng dáng Nhiêu Dật Phong rời đi, Mặc Kính Trúc có chút u mê.

Nói nửa ngày, bọn họ vừa mới rốt cuộc là đã quyết định cái gì?

Hoàn chương 5

 

 

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s