Gallery

[Ân nhân] chính văn chương 5.1

< by yue >

Mạc mạc ám đài tân vũ địa,

Huy huy lạnh lộ dục mùa thu,

Đừng đối nguyệt minh tư chuyện cũ,

Tổn hại quân nhan sắc giảm quân niên.

<Bạch Cư Dị–Tặng nội>

Tài đánh đàn của Nhiêu Dật Phong rốt cục đã làm cho Úy Ngột tộc nhân hiểu được chỗ đáng sợ của hắn, mặc dù hắn vẫn cợt nhả như trước, mọi người vẫn không tự chủ được đối với hắn bảo trì một phần kính sợ chi tâm.

Thậm chí ngay cả A Bộ Na cũng đều dời mục tiêu sang hắn, bởi vì hắn thật sự là rất tuấn mỹ. (chị này hoa tâm quá)

Bất quá, đối với thủ đoạn của nàng ta Nhiêu Dật Phong không hề để vào trong mắt mà uyển chuyển cự tuyệt, không giống như Mặc Kính Trúc trực tiếp lãnh đạm chống đỡ, hắn quanh co lòng vòng nói với A Bộ Na: “Chỉ cần ngươi có một nửa điểm tốt của lão bà ta, ta liền thú ngươi vào cửa.”

“Lão bà chàng có bao nhiêu tài giỏi chứ?”

“Cái này ngươi không nên tới hỏi ta, hẳn là đi hỏi người khác.”

Vì thế, A Bộ Na tìm tới Thẩm Quân Đào.

Thẩm Quân Đào thực ngay thẳng nói: “Bỏ qua một bên Tam tiểu thư kinh thế chi mạo không tính đến. Tam tiểu thư chúng ta cầm kỳ thư họa mọi thứ đều tinh thông; việc bếp núc nữ hồng cũng không gì không thành thạo ngoài ra còn tinh thông thuật số; chẳng những cá tính ôn nhu lại săn sóc hơn nữa cũng không bao giờ nóng giận; lại rất am hiểu lòng người chỉ cần Tam cô gia mở miệng đã biết hắn nghĩ đến muốn cái gì, Tam cô gia muốn yên tĩnh sẽ tuyệt không đi quấn quít lấy hắn; Tam cô gia muốn có nàng ở bên bầu bạn nàng liền hầu hạ hắn chu đáo, Tam cô gia quả thực coi nàng là hiền thê trong bảo khố nha!”

Làm được như vậy còn là người sao?

A Bộ Na không tin trên đời thực sự có một nữ nhân hoàn mỹ như thế, cho nên quyết định đợi khi bọn họ trở lại kinh thành nàng cũng sẽ đi theo, nếu thật sự có một  nữ nhân hoàn mỹ như những lời Thẩm Quân Đào đã nói, nàng sẽ không hi vọng gì nữa!

Nhưng mà, những lời này lọt vào tai Tử Nãi Dạ lại giống nhau một câu thức tỉnh người trong mộng, nhắc nhở nàng xem xét lại bản thân.

Nàng biết làm cái gì? Nàng có thể hầu hạ phu quân một cách chu đáo sao?

Càng nghĩ đến trong lòng nàng không khỏi hốt hoảng, mồ hôi lạnh cũng theo nhau ứa ra.

Bỏ qua một bên nàng phổ phổ chi tư không tính đến, việc bếp núc nữ hồng nàng chưa từng mó vào một tay, cầm kỳ thư họa mọi thứ đều không thành thạo, đến thuật số là cái gì nàng còn chưa hiểu, cá tính ngây thơ không biết săn sóc, không có chuyện gì cũng hét ầm lên rồi chỉ biết tránh ở trong lòng phu quân làm nũng, không nhìn ra được suy nghĩ trong lòng phu quân, hơn nữa nàng mỗi ngày mỗi đêm đều quấn quít lấy phu quân, thậm chí cho tới bây giờ còn chưa hề tẫn quá chức trách thê tử mà hầu hạ phu quân!

Trời ạ! Nàng như vậy còn được coi như là một thê tử sao?

Nàng lo lắng tương lai một ngày nào đó phu quân sẽ thấy thất vọng mà không cần nàng nữa, lại càng hy vọng phu quân cũng sẽ coi nàng như là hiền thê trong bảo khố. Vì thế, nàng quyết định sẽ bắt đầu thiện tẫn chức trách thê tử của mình.

Không bao lâu sau, Mặc Kính Trúc đột nhiên phát hiện cơm nước của hắn đều là do Tử Nãi Dạ tự tay chuẩn bị, nàng cũng bắt đầu thay hắn may quần áo, cũng tận lực áp chế không kêu lên nữa, dù có cũng là miễn cưỡng đè thấp giọng, cũng không như ngày trước luôn quấn quít lấy hắn, tối quỷ dị là nàng thường thường trừng mắt nhìn hắn không hiểu được là quan sát những gì?

Nói thực ra thì hắn rất không quen.

Hắn đã quen có Tử Nãi Dạ ngồi bên cùng nhau ăn cơm, chứ không phải đứng một bên truy vấn hắn: “Có được không? Ngon không?”

Hắn thực cao hứng khi nàng vì hắn mà may quần áo, cũng thấy việc nàng kìm nén không kêu lên như vậy là rất tốt, nhưng nhìn thấy nàng bởi vì miễn cưỡng áp chế sự sợ hãi mà cắn chặt môi dưới, run rẩy lợi hại tới như vậy hắn thật sự đau lòng không thôi. Hắn thích nàng luôn ở bên cạnh hắn, mà không phải lẫn mất đi rất xa; hắn càng ưa thích khi nàng lộ vẻ tươi cười ngọt ngào thốt lên những lời làm nũng đáng yêu mà không phải yên lặng trợn tròn mắt chăm chăm theo dõi hắn không biết nghĩ tới những gì.

Đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?

Còn chưa có giải đáp được thắc mắc này, đại quân Ngoã Lạt đã lại tiến công đến, chậm rãi ước chừng có một vạn hai ngàn đại quân binh tiến vào đại thảo nguyên Bali này.

Thực là quá sớm, viện binh của hắn vẫn còn chưa tới đây.

Mặc Kính Trúc trầm ngâm, Ô Bùi La ngồi bên cạnh mặt đều đã tái đi rồi, Nhiêu Dật Phong lười biếng phe phẩy chiết phiến, Thẩm Quân Đào trợn to đôi mắt kinh ngạc không thôi.

“Oa  bọn họ thật đúng là bị Tam cô gia dọa nha!”

Không sai, nếu không thì sao lại phái tới một vạn hai ngàn đại quân chỉ để công kích bốn ngàn binh mã Úy Ngột đâu?

“Xem ra, Ngoã Lạt vương đã xác định được ăn cả ngã về không trận này rồi” Mặc Kính Trúc trầm giọng nói.

“Không phải được ăn cả ngã về không đâu! Ta xem hắn là quyết ý thắng bằng được rồi” nhẹ nhàng đóng lại chiết phiến Nhiêu Dật Phong mới chậm rãi hỏi: “Ô Bùi La vương tử xin hỏi một chút, nếu như không có chúng ta khi hai quốc gia giao chiến kết quả sẽ như thế nào?”.

Ô Bùi La xoay người trái phải nhìn tộc nhân của mình, không khỏi cười khổ: “Không cần phải nói, sẽ thực vất vả. Tộc của ta bởi vì đang vào ngày mùa cho nên không cho diễn luyện quân sự. Mà bên kia lại coi việc luyện binh là trọng yếu, cuộc sống chỉ ở trên lưng ngựa, Ngoã Lạt vương lại có dã tâm lớn như vậy không ngừng huấn luyện binh mã. Cho nên cho dù bọn ta có thêm viện binh tới, hai bên binh số tương đương đi chăng nữa thì bọn ta khi chiến đấu cũng không thể dũng mãnh như bọn họ được”

“Như vậy sao…?” Nhiêu Dật Phong trầm ngâm: “Như vậy, chúng ta thế nào cũng phải thay các ngươi đánh thắng trận này, nếu không những ngày sau này của mọi người sẽ không thể an lành mà trôi qua nữa!”

“A… Nhưng là…” ôm lấy cánh tay Mặc Kính Trúc, thân thể mềm mại run run, Tử Nãi Dạ kinh sợ nhìn một mảng lớn binh mã đằng  xa kia: “Phu… Phu quân, bọn họ… bọn họ nhiều người như vậy…”

Vươn tay đem nàng dựa vào ngực mình, trầm ngâm “Không cần lo lắng” Mặc Kính Trúc ôn nhu nói: “Có thể không chiến thắng được, nhưng cản một trận này thì không thành vấn đề .”

“Nhưng… nhưng là…” Tử Nãi Dạ ôm chặt thắt lưng hắn, sụt sùi khóc: “Người ta… Người ta không muốn chàng đi đâu!”

Mặc Kính Trúc than nhẹ: “Tử Nãi Dạ, ta không thể không đi nàng hiểu mà, nếu như không có ta, vương huynh nàng sẽ không làm gì được.”

Cắn môi dưới, Tử Nãi Dạ hướng Ô Bùi La liếc mắt một cái, lắp bắp “Kia… Kia… Kia…”

“Yên tâm” thanh âm càng nhẹ “Ta thề sẽ mạnh khỏe trở về với nàng, vậy đã được chưa?”

“Thật sự?”

“Thật sự!”

Tử Nãi Dạ bất đắc dĩ thở dài “Được rồi!” Nàng không tình nguyện buông lỏng hai tay.

Nhìn phía đối phương đang dần triển khai trận thế, Mặc Kính Trúc, Nhiêu Dật Phong cùng Ô Bùi La cũng thấp giọng thảo luận sách lược, Tử Nãi Dạ vẫn kề sát ở phía sau Mặc Kính Trúc.

Một lát sau, mắt thấy đối phương sắp triển khai tấn công…

“Ô Bùi La vương tử trăm ngàn xin nhớ kỹ, nhân mã của ngươi một phần ba lưu thủ tại bản doanh, hai phần ba cùng chúng ta đi tới phía trước 300 thước, nhưng chỉ có thể thủ, không thể đánh, những cái khác có thể giao cho ta cùng Tam muội phu!” Mặc Kính Trúc nhanh chóng phân phó nói, đồng thời chuẩn bị ở đối phương đánh tới được một khắc này cùng với Nhiêu Dật Phong rời đi, bỗng dưng…”Di?”

Ngay trước thế trận của quân địch cách khoảng 60 thước, xuất hiện bốn cái bóng người, mỗi cái cách nhau 30 thước vừa vặn che ở trước mặt địch.

“Đó là… Chẳng lẽ…”

Ngay lúc Mặc Kính Trúc tập trung tinh thần xem có chuyện gì đang xảy ra, đột nhiên một cái bóng đỏ sẫm lăng không hạ xuống ngay bên người bọn họ. Hơn nữa còn kề sát sau lưng Tử Nãi Dạ, một tiếng thét chói tai đặc trưng liền vang lên tặng cho đối phương làm quà gặp mặt.

Thú vị là tiếng thét kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sầu chói tai vô cùng này đều khiến tất cả mọi người bị dọa tới thiếu chút nữa đào binh trước trận, vậy mà cái bóng người đỏ thẫm kia vẫn nghiêm mặt cương lãnh, thơ ơ mọi sự, lạnh như băng tuyết.

“Đại phu nhân” khối băng người tại đằng sau Tử Nãi Dạ bất chợt thổi hơi lạnh đến: “Thét gào kiểu này chỉ tổ rước lấy chú ý của quân địch mà thôi, thỉnh ngài đừng nên hét nữa”

Tử Nãi Dạ cứng người xoay lại nhìn vị cô nương lạnh như khối băng kia, cho dù nàng nhớ rõ sau khi hét xong hẳn là nên chạy trốn, nhưng là nàng chạy bất động a. Thậm chí dù không muốn tiếp tục nhìn vẻ mặt âm trầm trương lạnh như băng kia nữa, nhưng lại cũng không thể rời đi ánh mắt được bởi vì nàng sớm đã bị ngữ khí lạnh như băng kia đông lạnh rồi.

Nàng nàng nàng… Đến tột cùng là người hay quỷ?

Một lát sau, Nhiêu Dật Phong là người đầu tiên bừng tỉnh thất thanh cười to: “Ông trời, Quân Đào, thế này mới kêu là lợi hại nha!”

Thẩm Quân Đào cũng phốc xích bật cười: “Hồng Phượng, ta thật sự rất bội phục ngươi !”

Mặc Kính Trúc nhịn không được tò mò đánh giá bộ dạng Tử Nãi Dạ đang bị đông băng, thật sự là rất đáng yêu! “Hồng phượng, là Tứ tiểu thư kêu ngươi đến bảo hộ đại phu nhân ?”

“Vâng, Đại gia.”

“Tốt lắm, phái đúng người rồi.” Mặc Kính Trúc lẩm bẩm nói: “Vậy Tam muội phu, chúng ta đi thôi!”

“Di di di?” Thẩm Quân Đào khiển trách: “Còn thuộc hạ thì sao? Đại gia”

“Ngu ngốc, không phải cùng đi sao!”

Thẩm Quân Đào nhất thời mặt mày hớn hở: “Tạ Đại gia!”

Mặc Kính Trúc lại hướng Tử Nãi Dạ liếc mắt một cái, phát hiện nàng như cũ vẫn duy trì tư thế bị đông lạnh, không khỏi cười lớn cùng Nhiêu Dật Phong và Thẩm quân đào lăng không bay ra ngoài.

Mà Tử Nãi Dạ thủy chung vẫn duy trì cái tư thế kia, bởi vì Hồng Phượng luôn luôn tại sau lưng nàng thổi lãnh khí.

Vù… Vù… Vù… Vù… Vù… Vù…

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Tam sát của võ lâm, lại thêm Ma diện phán quan, Ngõa Lạt nghĩ bất bại cũng rất khó đi.

Tuy rằng vào trận chưa lâu, quân binh Ngõa Lạt đã chạy trối chết. Thu thập tàn cuộc tất nhiên giao lại cho Ô Bùi La, mấy người bọn họ vội lục tục kéo về doanh địa.

Người đầu tiên trở về chính là Cung Chấn Vũ, từ xa hắn đã trông thấy Hồng Phượng đang đứng nói chuyện cùng với một cô nương Úy Ngột diễm lệ, vì thế lập tức đi qua muốn hỏi có thấy Mặc Kính Trúc đâu không. Xung quanh lại có thật nhiều người đang đứng chen chúc hắn không cẩn thận hạ xuống đụng phải vị cô nương mặt che sa đứng sau Hồng Phượng.

Chuyện này cũng không có gì, người nhiều như vậy, khinh công không tránh khỏi đụng phải một hai người, lại không nghĩ tới chẳng qua chỉ chạm nhẹ một chút như vậy, vị cô nương mặt che sa kia lại chu miệng thét lên thực thảm thiết.

Hai tròng mắt biến lạnh, hắn lập tức rút ra bảo kiếm đưa ngang cổ vị tiểu cô nương kia: “Ngươi nếu còn dám kêu lên nữa ta lập tức chém xuống” hắn ghét nhất bị nữ nhân đang yên đang lành phát bệnh tâm thần hét lên, trừ bỏ lão bà hắn.

Tựa như đàn đứt dây, tiếng kêu cũng im bặt, vị cô nương kia chỉ dám trợn mắt nhìn đôi đồng mâu lãnh khốc của hắn, một lát sau Hồng Phượng mới lên tiếng:

“Nhị gia…”

“Chuyện gì?”

“Nếu ngài muốn chém đầu Đại phu nhân, tốt nhất nên xin phép Đại gia trước”

Một hồi lâu sau hắn mới hiểu hết ý trong lời nói kia, nhanh nhẹn thu hồi bảo kiếm, chấn kinh trừng Hồng Phượng: “Ngươi nói…”

“Đúng vậy, Nhị gia” Hồng Phượng vẫn giữ vẻ mặt lãnh nghiêm như cũ: “Người phát ra tiếng kêu thét này chính là Đại phu nhân”

Là người thứ hai trở về Thủy Tiên vừa vặn nghe được câu nói sau cùng, nàng hưng phấn hướng lưng Tử Nãi Dạ vỗ một cái: “Ai nha, nguyên lai vị này chính là…” một tiếng thét chói tai khác vang lên, lại nói đến Thủy Tiên bất ngờ bị dọa cũng giật mình hét ầm lên, hai nữ nhân kêu gào khiến toàn bộ quân doanh chìm trong yên lặng

Khi Mặc Kính Trúc trở về, chỉ cảm thấy quân doanh yên ắng kỳ lạ, sau đó hắn nhìn thấy Cung Chấn Vũ, Nhiêu Dật Phong, Thủy Tiên, Thẩm Quân Đào, Hồng Phượng, Tả Lâm cùng Hữu Bảo không biết làm gì đang bao quanh một nữ nhân, một nữ nhân lệ rơi đầy mặt đang thút thít khóc. Nhìn ra được mọi người muốn trấn an nàng, nhưng không ai dám lại gần.

Hắn không khỏi thở dài, đúng lúc này người kia đã trông thấy hắn.

“Phu quân!”

Như một mũi tên phi đến, nàng vít lấy cổ hắn “Không có việc gì , không có việc gì !” Mặc Kính Trúc ôn nhu trấn an.

“Thực xin lỗi, phu quân” Tử Nãi Dạ nức nở: “Thiếp muốn làm một người vợ tốt, thiếp thật sự cố gắng muốn làm một người vợ tốt, nhưng là… Nhưng là…” Nàng thút tha thút thít nói tiếp: “Thiếp không phải một người vợ tốt, nhưng thiếp sẽ tiếp tục cố gắng làm một người vợ tốt, cho nên… Cho nên chàng đừng không muốn thiếp nha!”

Nàng lại đang nói cái gì ?

Nàng rõ ràng là lại bị dọa sợ thôi, việc này cùng với có phải ‘một người vợ tốt’ kia có quan hệ gì đâu?

Hắn thật sự không hiểu, bất quá, trước mặt công chúng đang trừng mắt xem kịch kia không thích hợp để hắn mở hội nghị thảo luận vấn đề này, hắn nghĩ vậy bèn ôm nàng đi vào lều của hai người.

“Được rồi, được rồi, ta đã biết, ta đã biết.”

Mắt thấy hai người đã đi vào trong lều, lúc này Thủy Tiên mới thì thào nói một câu:

“Kính nhờ, còn bảo chúng ta tới làm gì chứ? Chỉ bằng tiếng kêu của nàng ấy cũng đã đủ dọa lùi thiên quân vạn mã rồi nha!”

 

 

 

One comment on “[Ân nhân] chính văn chương 5.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s