Gallery

[Ân nhân] chính văn chương 4.2

< By yue >

Hắn cuối cùng cũng đã chú ý tới điều này, những binh lính Úy Ngột khi đối mặt với Tử Nãi Dạ tuy rằng luôn rất chân thành tươi cười đầy mặt, nhưng lại thật cẩn thận bảo trì khoảng cách ba bước an toàn với nàng. Hơn nữa có đánh chết cũng không dám tới gần đụng vào nàng, cho dù là muốn chuẩn bị đồ này nọ cho nàng, cũng là nơm nớp lo sợ. Về phần bản thân Tử Nãi Dạ, đương nhiên cũng cực lực tránh rất xa mọi người.

Đối với loại tình huống này, Mặc Kính Trúc thật đúng là nhức đầu. Hắn không hiểu được chuyện kia đã qua từ rất lâu, nhưng nàng vẫn y như cũ, người khác vẫn không thể chạm đến nàng, không thể kinh động đến nàng, bằng không, nàng khẳng định sẽ lập tức hét lên khiến người kia ngược lại còn bị sợ tới mức ba hồn bảy vía đi trước mất một nửa.

Lúc ở Xining thực hiện hôn lễ nàng đương nhiên cũng liên tục thét đến khản cổ, khi đó hắn còn tưởng rằng nàng chỉ là quá mức khiếp đảm, sợ người lạ mặt mà thôi. Về sau hắn biết được toàn bộ sự kiện tám năm trước kia, hắn rốt cục mới hiểu được nàng sợ hãi cùng người khác tiếp xúc nhiều tới cỡ nào.

Cho tới tận lúc này, rõ ràng là người đã ở chung mười năm, lại là người vô cùng thân thiết, vẫn không thể đụng đến nàng, khẽ chạm cũng không thể được, hắn mới chính thức hiểu được tình huống thực tế này rốt cuộc có bao nhiêu nghiêm trọng.

Cứ như vậy tiếp diễn thật sự có thể chứ?

Trách nhiệm của hắn tuy rằng chỉ là tận tâm hết sức hảo hảo bảo hộ nàng, chiếu cố nàng, không cho nàng gặp phải những chuyện bi thương hoặc nguy hiểm, nhưng nếu ngày nào đó đưa nàng trở về bái kiến thân phụ, hai cha con còn chưa có khóc lóc cảm động nước mắt quanh tròng, đã làm thân phụ nàng sợ tới mức chết khiếp, như vậy sẽ tính là hắn thất trách sao?

Không phải mới là lạ!

Hắn phải làm sao mới ngăn được cái ‘nhân luân thảm kịch’ này phát sinh đây???

Khi Mặc Kính Trúc còn đang trái phải phiền não không biết nên làm thế nào, đột nhiên có một người từ phía bắc Thiên Sơn trước khẩu đại thảo nguyên đi tới, nhân vật này vừa xuất hiện, lập tức khiến mọi người ngây ngốc.

“Tam cô gia?” (chồng iu của chị Hương Ngưng trong ‘Nương tử thỉnh chỉ giáo nhiều hơn)

“Ai nha nha! Quân Đào, thật đúng là đã lâu không gặp nha!” Mặc dù trời lạnh, Nhiêu Dật Phong vẫn như cũ vận một thân tuyết trắng nho sam dài, dung mạo tuấn mỹ vô song, tao nhã phe phẩy chiết phiến (mùa đông mà vẫn xài quạt T.T), tiêu sái đi qua đám người Ngõa Lạt đang nhìn đến ngây ngốc: “Nhìn ngươi khí sắc không tồi nha, hẳn là đã ăn không ít tuyết liên Thiên Sơn, có chừa chút nào cấp cho Tam cô gia ta không vậy?”

Thẩm Quân Đào phốc xích bật cười: “Có a! Tam cô gia, Còn là một cái sọt lớn nữa nha! Ta sợ ngài phải ăn đến ba ngày ba đêm!”

Cái gọi là ‘ngưu tầm ngưu, mã tầm mã’ đại khái chính là giống hai người này, đồng thời hài hước, vừa tuấn mỹ lại hào sảng, cũng đồng dạng cà lơ phất phơ, chỉ cần vừa thấy mặt, song phương nhất định phải đấu khẩu một hồi, hơn nữa còn ra sức trổ tài, không thèm kiêng kỵ, cái gì hình tượng đều tạm thời gạt qua một bên, người bên ngoài luôn bị bọn họ chọc cho cười đến lăn lộn.

“Rất tốt!” Nhiêu Dật Phong nhẹ nhàng đóng chiết phiến (chiếc quạt): “Ta cùng ngươi tuy không phải anh em nhưng lại được mọi người coi như song sinh, hẳn nên cùng nhau an hưởng nha!”

“Không được đâu Tam cô gia, vẫn là tự bản thân ngài hưởng thụ đi!”

“Di? Như thế nào? Không lẽ nhà ngươi đã hưởng thụ rồi?”

“Đúng vậy! Đều ăn đến đông cứng cả mắt lẫn mông rồi .”

Nôn! Nhiêu Dật Phong buồn cười mở chiết phiến che miệng: “Quân Đào, phiền toái ngươi tránh xa một chút, trăm ngàn lần đừng đụng tới Tam cô gia ta.”

Bình thường ở đây người hiểu được Hán ngữ mặc dù không nhiều lắm, nhưng chỉ cần có người phiên dịch, rất nhanh , những người khác liền sẽ biết bọn họ đang nói cái gì, kết quả là một lúc sau, mọi người trước sau bật cười. Lúc này Mặc Kính Trúc cùng Tử Nãi Dạ cũng nghe tiếng mà đi ra, Tử Nãi Dạ vừa nhìn thấy Nhiêu Dật Phong, liền giống như nữ nhân khác, liếc mắt một cái liền xem tới ngây người.

“Oa ô, đẹp quá, có nam nhân đẹp như vậy sao?!”

Không biết vì sao, Mặc Kính Trúc trong lòng đột nhiên xuất hiện một cỗ tức giận, vừa kinh thấy liền đem nó đè ép trở về. Tuy rằng hắn không hiểu rõ lắm, nhưng mơ hồ có thể cảm giác được cỗ tức giận này là từ đâu mà đến, bởi vậy, hắn cảm thấy thực ngoài ý muốn, cũng thực kinh ngạc.

Hắn không phải nhỏ nhen như vậy đi?

Xem thấy hai người vừa xuất hiện, Nhiêu Dật Phong hoan hỉ lập tức dời đi mục tiêu, đi tới trước mặt bọn họ, hơn nữa còn khoa trương mà vái chào.

“Vị này nói vậy chính là…” Không ngờ, lời khách sáo làm quen còn chưa nói xong, lời cũng mới đánh ra một nửa, chẳng qua là chiết phiến  của hắn thoáng đụng phải cánh tay của Tử Nãi Dạ, một tiếng thét chói tai thảm thiết thê lương liền vang lên, Nhiêu Dật Phong nhất thời sợ tới mức ngơ ngác đặt mông ngã ngồi xuống, vẻ mặt kinh hãi biến sắc, miệng há to mà không thốt nên lời.

Mọi người ở bốn phía cũng đứng thẳng bất động, không biết làm sao, ánh mắt không hẹn mà cùng tề tụ ở trên người hắn, không biết nên làm thế nào thay vị thư sinh văn nhược sái dật này giải trừ khỏi quẫn cảnh trước mắt.

Sau một lúc lâu, Nhiêu Dật Phong mới chậm rãi thu hồi vẻ mặt, hai hàng lông mày hơi hơi giơ lên, chậm rãi nói: “Đại tẩu tử, ách… tiếng nói mềm mại thật đúng là như, ách… tiên âm trên trời vậy, thật có thể nói là âm này chỉ có ứng với trời, khó được vài lần nghe thấy a!” vẻ mặt đứng đắn, rung đùi mà nói, bên này bất chợt có tiếng phụt cười.

“Trời ạ! Tam muội phu, lần đầu có người mở lời khen tiếng thét của nàng, hơn nữa người vẫn còn ngồi dưới đất đâu!” Mặc Kính Trúc cười to nói, tức giận từ lúc Tử Nãi Dạ thét chói tai đồng thời đã tan thành mây khói .

Mọi người theo sau cuồng tiếu, không khí thoáng cái thoải mái lên, Nhiêu Dật Phong lúc này mới chậm rãi đứng dậy, vỗ vỗ bụi trên áo: “Đại sư huynh, muội phu ta nói chính là lời nói thật nha!” Hắn vừa nói , vừa hướng Tử Nãi Dạ bởi vì xấu hổ mà đỏ mặt tránh ở trong lòng Mặc Kính Trúc cười trộm.

“Ngài nói ‘đúng’ đi, Đại tẩu tử?”

Không hỏi đến thì thôi, vừa hỏi đến, Tử Nãi Dạ rốt cuộc nhịn không được cười ra tiếng: “Phu quân, hắn thực thú vị nha!”

“Hắn là trượng phu của Tam sư muội-Nhiêu Dật Phong, cùng với Quân Đào chính là một đôi trong bảo khố.” Mặc Kính Trúc cười nói: “Bất quá, đừng nhìn hắn giả ngây giả dại như vậy, hắn đã là cha của hai hài tử rồi đó!”

“Đại gia, ngài như thế nào đem ta và Tam cô gia xả ở cùng một nơi? Tam cô gia vừa mới thực hổ thẹn nha!” Thẩm Quân Đào nghe vậy, lập tức tiến vào, bất mãn lẩm bẩm: “Thuộc hạ phong nhã cách điệu đều bị Tam cô gia làm hỏng hết hình tượng rồi!”

“Phải không?” Nhiêu Dật Phong thản nhiên hừ nhẹ khinh miệt, rồi bỗng dưng phất tay mở xoẹt chiết phiến, đồng thời lúc này, Thẩm Quân Đào cư nhiên mạc danh kỳ diệu kinh hô một tiếng, chật vật đặt mông ngã uỵch xuống đất. Không không ai biết đây là có chuyện gì xảy ra (kể cả ta, >”< hai bộ ‘tướng công…’ cùng ‘đại hiệp…’ ta đều chưa đọc, cho nên chả biết đoạn này nói đến cái gì, bợn nào biết thì bảo ta với), chỉ có hai người bọn họ cùng Mặc Kính Trúc trong lòng biết rõ ràng: ” Cách điệu (Phong cách + điệu bộ) của ngươi cũng chả có gì đặc biệt, Quân Đào!”

“Luôn khi dễ ta!” Thẩm Quân Đào cằn nhằn bò dậy.

Mặc Kính Trúc nhìn, không khỏi lắc đầu.”Hai người các ngươi cũng thật là… vừa thấy mặt liền không dứt.”

“Nhưng là thiếp không sợ hắn a!” Tử Nãi Dạ đột nhiên lôi kéo Mặc Kính Trúc nói: “Hắn rất thân thiện, lại vui tính, chỉ cần hắn không đụng vào thiếp, thiếp sẽ không sợ hắn, nhưng mà hắn…” Nàng ngượng ngùng cười cười: “Huých thiếp, thiếp vẫn kêu lên !”

“Đã biết, Đại tẩu tử” Nhiêu Dật Phong mỉm cười: “Chỉ có Đại sư huynh mới có thể chạm vào tẩu, đúng không?”

Tử Nãi Dạ ngượng ngùng gật đầu: “Những người khác ta đều thấy sợ, nhưng đối với ngươi lại không, nhưng ngươi vẫn không thể chạm vào ta.”

“Thật tốt a! Đại sư huynh” Nhiêu Dật Phong đưa ánh nhìn mập mờ với Mặc Kính Trúc: “trong lòng Đại tẩu tử chỉ có mình huynh thôi!”

Mặc Kính Trúc trong lòng âm thầm cười, ở mặt ngoài lại vẫn là nhất phái bình tĩnh: “Tốt lắm! Đừng nói lời vô nghĩa nữa. Nói, ngươi như thế nào lại đến nơi này?”

Nhiêu Dật Phong nhún nhún vai: “Là Hương Ngưng muốn ta đến a! Trước khi ra kinh, nàng đặc biệt dặn ta, chỉ cần chuyện phải làm ở Tứ Xuyên xong xuôi, liền trực tiếp hướng nơi này của huynh đến, cho nên ta đến!”

Mặc Kính Trúc lập tức hiểu rõ: “Ta hiểu rồi, vậy ngươi trước hết cùng Quân Đào ngủ chung một lều đi, được rồi ta thay ngươi giới thiệu với vương tử Ô Bùi La.”

Hai bên qua lại giới thiệu, Thẩm Quân Đào lập tức đã bị Ô Bùi La cùng A Bộ Na lôi qua một bên tra hỏi.

“Vị Nhiêu công tử kia đến tột cùng là tới làm gì ?”

“Đến hỗ trợ a!”

“Hỗ trợ?” Ô Bùi La không tin lại nghiêng đầu cẩn thận quan sát một lát: “Không có khả năng, vô luận nhìn thế nào Nhiêu công tử vẫn chỉ là vị thư sinh yếu đuối, một bộ văn sưu bộ dáng, chẳng những đi đứng có chút lung lay lắc lư, hơn nữa chỉ e ta lớn tiếng một chút hắn đã muốn hôn mê. Ngay cả thân hình thoạt nhìn cũng thật mỏng manh đi, gầy yếu tới mức chỉ sợ gió thổi qua sẽ bay đi mất, Mặc công tử còn có thân thể cường tráng hơn một chút. Hắn đến tột cùng có thể hỗ trợ cái gì? Hay là hắn thành thạo binh pháp?”

“Không, Tam cô gia không hiểu binh pháp.”

“Vậy hắn có khả năng gì nha?”

Thẩm Quân Đào không muốn nhiều lời, dù sao thời điểm đến, bọn họ tự nhiên sẽ minh bạch. Hãy nhìn A Bộ Na kia rõ ràng đã chết yêu đi vẻ tuấn mỹ bên ngoài của Nhiêu Dật Phong, lại khinh thị hắn văn nhược, hẳn là rất khổ sở.

“Vương tử, ngài thấy trời có lạnh không?”

Ngẩn người “Ách! Hoàn hảo.” Ô Bùi La bối rối gãi đầu, hắn đột nhiên hỏi thời tiết làm cái gì?

“Ngài mặc bao nhiêu món quần áo vậy?” Thẩm Quân Đào lại hỏi.

“Cái này…” Ô Bùi La cúi đầu nhìn trên người mình: “nội sam (ta tra được là áo sơ mi nhưng tạm dịch là áo lót bên trong nhé), ngoại sam (áo ngoài), còn có ngoại bào (áo choàng) nữa, có chuyện gì?” (chả đề cập tới quần nhể???) Muốn thay hắn làm quần áo mới sao?

“Hơn nữa đều dệt từ bông, ân! Đủ ấm áp.” Thẩm Quân Đào vuốt cằm: “Như vậy, thỉnh ngài xem Tam cô gia chúng ta mặc những gì?”

“Ách, hắn thì… Di?” Ô Bùi La vừa chú mục đến, lập tức liền ngây ngẩn cả người.”Hắn mặc … mặc không phải nho sam mùa hạ sao?”

“Rất đúng!” Thẩm Quân Đào nói: “Trừ bỏ nội sam, chính là nhất kiện nho sam mỏng manh, như vậy ngài nhìn xem Tam cô gia chúng ta có thấy lạnh không?”

Ô Bùi La ngây ngốc nói không ra lời .

Bị gió lạnh thổi trúng, tà áo của Nhiêu Dật Phong ào ào tung bay, muốn phiêu dật đủ phiêu dật ấy vậy mà hắn không lạnh, người khác nhìn qua đều thay hắn phát run, hắn lại dường như không có việc gì chỉ phe phẩy chiết phiến, mỉm cười cùng mọi người nói chuyện phiếm, khi thì sang sảng cười to, khi thì rung đùi ngâm thơ, tựa như một nho sỹ .

Hắn vì cái gì sẽ không bị lạnh?

“Ta nói thêm một câu nữa, ngài đừng xem Tam cô gia chúng ta ở mặt ngoài tư văn nhã nhặn, hòa hòa khí khí, những kẻ chết trong tay Tam cô gia chúng ta, không có hơn một ngàn, ít nhất cũng vượt qua 6, 7 trăm người, trong giới võ lâm chúng ta, hắn nổi danh là sát tinh đó. Cho nên nói, ngài tốt nhất cẩn thận đừng chọc giận Tam cô gia chúng ta, nếu không hắn xuống tay so với Đại gia chúng ta còn tà ác, vô tình hơn nhiều!” dứt lời, Thẩm Quân Đào liền kính tự rời đi.

Ô Bùi La cùng A Bộ Na hai mặt nhìn nhau không thốt nên lời nào. Một Mặc Kính Trúc liền đủ làm người ta kinh ngạc khó hiểu, thế mà lại thêm một người còn lợi hại hơn.

Chẳng lẽ người Hán ai ai cũng đều ẩn dấu chân tướng phi phàm sao?

Hơn một tháng sau, những lời nói của Thẩm Quân Đào đã được chứng thật .

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Vừa vào đông, những hạt tuyết nhỏ nhỏ trắng như sợi bông đã bắt đầu rơi xuống phủ lên thảm cỏ úa đã khô, phủ lên trên ngọn cây tựa như những bông hoa trắng muốt hòa hợp với màu xanh của bầu trời, của lá cây thực là một cảnh sắc thần tiên xa rời thế tục.

Bất chợt vang lên tiếng cười như chuông bạc đánh vỡ không khí yên tĩnh này. Tử Nãi Dạ khoác trên người áo da cừu, hai má ửng hồng vì tuyết lạnh đang nghịch ngợm vươn tay đón lấy những bông tuyết xung quanh. Chỉ trong chốc lát, Mạc Kính Trúc liền không khách khí ôm lấy nàng rời đi, ở trong lều mọi người còn đang chờ nàng dùng cơm, ngay cả Mã Cáp Tha cũng được mời đến như khách nhân.

Nhớ ngày đó, bọn họ nguyên bản là muốn đi tra hỏi Mã Cáp Tha, không nghĩ tới hắn vừa thấy bọn họ đến liền tự động ‘cung khai’:

“Các ngươi không cần đắc ý, một tháng… tối đa thêm nửa tháng nữa, phụ vương ta nhất định sẽ phái rất nhiều nhân mã tới thu thập các ngươi !”

Phải không? Một tháng tới một tháng rưỡi? đủ thời gian cho bọn họ hảo hảo nghỉ ngơi nha.

Vì cảm kích Mã Cáp Tha tự ‘cung khai’, bọn họ liền đặc biệt đãi ngộ hắn, dù sao bọn họ cũng không sợ hắn bỏ trốn được.

Quây quanh mâm cơm thịt đề huề, bên cạnh còn có một bình trà sữa nóng mọi người một bên vui vẻ ăn uống trò chuyện, một bên chờ mong màn ‘biểu diễn’ thú vị của Tử Nãi Dạ cùng Nhiêu Dật Phong.

Từ ngày đến đây, mỗi khi dùng cơm Nhiêu Dật Phong luôn cố ý ngồi bên cạnh Tử Nãi Dạ, Tử Nãi Dạ cũng không thèm để ý, bởi vì chỉ cần hắn không đụng vào nàng, nàng sẽ không thấy sợ hắn. Vấn đề là, Nhiêu Dật Phong luôn cố ý như vô tình đụng trúng nàng, sau đó khi nàng vừa há miệng chuẩn bị thét lên, hắn liền giành trước gào lên.

“Trời ạ! Thật nóng, thật nóng!”

Hắn gào thật sự rất lớn rất lớn, lớn đến mỗi người đều bị hắn dọa giật thót mình, kể cả Tử Nãi Dạ, nàng sợ tới mức ngay cả tiếng kêu trong cổ họng mình cũng quên mất.

“Oa,  thật ngon quá!”

Hoảng hốt một hồi, Tử Nãi Dạ không tự chủ được đem tiếng thét nuốt trở lại.

Khôi phục lại bình thường, Tử Nãi Dạ lại đã quên chính mình vừa muốn làm cái gì. Một hồi lâu sau, nàng mới hoang mang mím mím miệng, cố gắng hồi tưởng xem chính mình vừa mới rốt cuộc muốn làm cái gì? Ngồi ở bên cạnh Mặc Kính Trúc âm thầm cảm thấy buồn cười, thầm tán thưởng Nhiêu Dật Phong có biện pháp hay.

Như vậy một thời gian, mọi người đột nhiên phát hiện, mỗi khi Nhiêu Dật Phong va phải nàng ── mặc kệ là cố ý, hay là vô tình, Tử Nãi Dạ cũng không hề thét lên, chỉ co rúm cổ lại chuẩn bị đón lấy tiếng kêu ‘thảm thiết’ của Nhiêu Dật Phong, nàng còn ngốc nghếch đưa tay bưng lấy lỗ tai .

“Lợi hại a! Tam cô gia.” Thẩm Quân Đào âm thầm bật lên ngón tay cái.

“Gì?” Nhiêu Dật Phong đưa ra biểu tình ‘Ta cái gì cũng không biết’ khiến mọi người lại không thể nhịn cười.

Cuối cùng, Tử Nãi Dạ rốt cục giơ cờ trắng nhận thua: “Ách… Tam muội phu, ta… ta với ngươi thương lượng một việc được không?”

“Được” Nhiêu Dật Phong tươi cười đầy mặt: “Đại tẩu tử mời nói.”

“Cái kia…” Tử Nãi Dạ xấu hổ gãi gãi đầu: “Ngươi xem, hiện tại ngươi đụng tới ta, ta sẽ không kêu nữa rồi, cho nên, kính nhờ ngươi cũng không cần kêu lên có được không? lỗ tai của ta thật sự muốn điếc rồi!”

Vừa nói xong, toàn bộ người trong lều đang tụ tập đùa giỡn liền cười to, mỗi người đều run rẩy ôm lấy bụng mình mà cười, chỉ có Nhiêu Dật Phong vẫn giữ biểu hiện bình tĩnh bày ra bộ dạng bị thương tổn, hắn ngúc ngoắc cái đầu hé ra khuôn mặt tuấn mỹ đáng thương, nhìn thế nào cũng thấy vô cùng trào phúng.

“Như thế nào? Đại tẩu tử, giọng của muội phu ta là thật sự khó nghe như vậy sao?”

Tử Nãi Dạ cố gắng nín cười: “Cũng… cũng không phải rất khó nghe! Chính là… chính là quá lớn a!”

“Thật vậy chăng?” biểu tình bị thương tổn biến mất, thay bằng một bộ mặt nghi hoặc: “Kỳ quái, hẳn là không có lớn bằng giọng Đại tẩu tử nha!”

Phốc xích một tiếng, Tử Nãi Dạ rốt cục nhịn không được phì cười ra tiếng, đồng thời chui vào lòng Mặc Kính Trúc cáo trạng: “Chán ghét! Phu quân, chàng xem Tam muội phu khi dễ thiếp!”

“Ân, ân, khi dễ hảo!”

“Phu quân!”

“Hảo, hảo, hảo” Mặc Kính Trúc giơ tay đầu hàng, lập tức nghiêm sắc mặt: “Như vậy, Tam muội phu, ngươi không nên… không, phải là không cần kêu lên nữa!”

Khuôn mặt tuấn tú lại hồi phục nét cười: “Vâng, nếu Đại sư huynh có lệnh, Dật Phong tự nhiên tuân mệnh!”

Dễ dàng liền đánh hạ được một thành trì, ‘ma diện phán quan’ quả nhiên lợi hại!

Nhưng là, lợi hại hơn còn ở tại phía sau.

Tháng mười hai, trong một ngày tuyết lớn, ngay khi bọn họ dùng xong bữa trưa không lâu liền nhận được tin tức nói binh lính Ngoã Lạt đã kéo đến đây, mấy người liền đi lên phía trước xem xét.

“Di? Cũng không có nhiều lắm!”

Mặc Kính Trúc cười nhẹ: “Đương nhiên là sẽ không nhiều, đám này chẳng qua chỉ để ‘thử’ mà thôi”

“Thử?” Nhiêu Dật Phong kinh ngạc quay đầu.”Thử cái gì?”

“Lần trước bại trận, nhất định có người hướng Ngoã Lạt vương nhắc tới thanh kiếm của ta, bọn họ hiện tại là muốn thử xem thanh kiếm này đến tột cùng có phải là thanh kiếm mà bọn họ đoán hay không, hoặc là thanh kiếm này cùng ta có còn trở lại không”

“Thì ra là thế.” Nhiêu Dật Phong trầm ngâm.”Chuyện này thực đơn giản, Quân Đào đi đem cây cầm (đàn) của ta đến.”

Thẩm Quân Đào lập tức rời đi.

“Cầm? Ngươi lấy cầm làm gì?”

Nhiêu Dật Phong hắc hắc cười: “Ta muốn cho bọn họ biết, dù không có thanh kiếm của huynh, Úy Ngột tộc vẫn là không thể khi dễ!”

Mặc Kính Trúc hai tròng mắt sáng ngời: “Nghe nói ở kinh thành có rất nhiều người mời ngươi đánh đàn, ngươi lại chết cũng không chịu, là có huyền cơ gì sao?”

“Lập tức sẽ được biết .” nhận lấy cầm, Nhiêu Dật Phong liền ôm cầm khoanh chân ngồi trên mặt tuyết: “Đại sư huynh, kêu mọi người đứng lui phía sau ta, tuyệt đối không được đứng ở phía trước và bên cạnh.”

Không hề hỏi nhiều, Mặc Kính Trúc lập tức kêu ô Bùi La y lời Nhiêu Dật Phong hạ mệnh lệnh. Chỉ chốc lát sau, tiền phương hơn năm trăm binh lính Ngoã Lạt đã lập thành thế trận, trống vang một hồi nhất loạt bắt đầu tấn công.

Nhiêu Dật Phong vẫn yên lặng tựa như đang nghỉ ngơi, cho dù đối phương đang tiến đến như vũ bão, tiếng la hét cũng ngày càng gần, hắn vẫn không chút động đậy, thẳng đến quân địch tiến đến cách nơi này đúng 100 thước hắn mới bỗng nhiên trợn mắt, đồng thời đem mười ngón tay lướt trên huyền cầm, một trận leng keng thùng thùng kịch liệt dâng trào tiếng đàn bạt thiên vang lên, hòa cùng tiếng đàn, một tiếng ca trong suốt cũng từ trong miệng hắn ngâm xướng đi ra.

“Vạn dặm trường giang, đào vô cùng chí lớn sắc thu, đừng nói Tần cung Hán trướng, dao thai ngân khuyết, trường kiếm ỷ thiên phân vụ ngoại, trong bảo khố quang quải ngày bụi mù sườn!

Hướng tinh thần chụp tay áo chỉnh Càn Khôn, tin tức nghỉ.

Long hổ gầm, phượng vân khóc, thiên cổ hận, bằng hoài nói.

Đối núi sông sáng, lệ dính khâm huyết.

Biện thủy đêm thổi Khương trông nom địch, loan dư bước già Liaoning dương ác.

Đem thóa hồ đánh nát, hỏi thiềm thừ, viên gì thiếu?”

Tiếng đàn dũng cảm bi tráng, tiếng ca ngạo nghễ bất khuất, thản nhiên bện thành một cỗ khí thế sất trá phong vân, làm người ta nghe không khỏi thấy nhiệt huyết trong lồng ngực chạy chồm, vạn trượng hào hùng mênh mông mãnh liệt. Nhưng mà, trừ bỏ Mặc Kính Trúc cùng Thẩm Quân Đào ra, không một ai chú ý tới khúc thanh này đến cỡ nào hùng tráng, bọn họ đều chỉ lo trừng mắt nhìn ra chiến trường trước mắt đến choáng váng đầu óc.

Xung quanh tuyết vẫn đang rơi dày đặc, vậy mà trong phạm vi ba trăm thước phía trước kia không hề có tuyết, những bông tuyết rơi xuống đều bị một cổ khí vô hình ngăn ở bên ngoài.

Mà hơn năm trăm binh lính Ngoã Lạt mới tiến lên có vài bước liền đột nhiên ngã lăn xuống đất ôm đầu kêu thảm thiết không ngớt, những con ngựa cũng đều điên cuồng giãy dụa. Khúc thanh càng lên cao trào, những binh lính Ngoã Lạt cũng bắt đầu không ngừng run rẩy co rút, ngựa thì sùi bọt mép, đứng không vững.

Vậy mà, tiếng đàn của Nhiêu Dật Phong vẫn như cũ, tiếng ca cũng không ngừng lại, cứ lặp đi lặp lại đoạn cao trào, thậm chí càng lúc càng đam mê, Mặc Kính Trúc nhìn ra được hắn đã muốn vong hình. Vì thế, tại lúc khúc thanh chuyển đoạn, hắn nhanh nhẹn tiến đến vỗ lên bả vai của Nhiêu Dật Phong.

“Đủ, Tam muội phu!”

Tiếng đàn ngưng lại, một lát sau, Nhiêu Dật Phong mới chậm rãi quay lại:

“Hắc hắc hắc! Thực ngượng ngùng, ta lại vong hình.”

Khó trách ở kinh thành vô luận bất luận kẻ nào mở miệng yêu cầu hắn cũng thủy chung cự tuyệt đánh đàn, nguyên lai là có chuyện như vậy.

Hắn sợ không cẩn thận đem mọi người xung quanh giết chết hết!

hoàn chương 4

 

 

 

One comment on “[Ân nhân] chính văn chương 4.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s