Gallery

[Ân nhân] chính văn chương 4.1

< By yue >

Vầng trăng ra núi Thiên Sơn

Mênh mang nước bể mây ngàn sáng soi

Gió đâu muôn dặm chạy dài

Thổi đưa trăng sáng ra ngoài Ngọc Môn

Bạch Đăng quan Hán đóng đồn

Vùng kia Thanh Hải dòm luôn mắt hồ

Từ xưa bao kẻ chinh phu

Đã ra đất chiến về ru mấy người?

Buồn trông cảnh sắc bên trời

Giục lòng khách thú nhớ nơi quê nhà

Lầu cao đêm vắng ai mà

Đêm nay than thở ắt là chưa nguôi.

< Lý Bạch–Quan San Nguyệt >

Còn tưởng phải tới hồ Tam Đường để trợ trận (trợ giúp đánh trận), không nghĩ tới mới đi được nửa đường liền đã tới chiến trường, chuyện này quả thực nằm ngoài dự đoán của mọi người. Bởi vì trước đó A Bộ Na vẫn còn rất đắc ý khoe khoang rằng từ Minh Sa Sơn trở về Ô Bùi La liền đặc biệt đi mời hai người Trung Nguyên nghe nói là cao thủ võ lâm nổi danh đến Tây Vực trợ giúp, cũng đã bái họ làm sư phụ.

“… hai vị kia vừa cao lớn, lại khôi ngô, tựa như cao nhân, đùa giỡn khởi đao thôi đã có thể hô mưa gọi gió, uy phong lẫm lẫm. Lần này có hai vị ấy cùng ra trận, chỉ cần hai người họ ước chừng cũng có thể hạ hơn vài trăm người nga. Cho nên, các người đứng nhìn là tốt rồi, chỉ cần đánh một trận Úy Ngột tộc chúng ta không thể không chiến thắng. Vị Mặc công tử này, ngươi cẩn thận đừng để thành mềm nhũn hết cả đầu gối, chúng ta không cần ngươi đi cản…”

Lời nói còn đang văng văng bên tai, ở phương xa đã nghe truyền đến một trận tiếng la hét. Sáu người đồng thời ngạc nhiên, rồi ngẩn mặt nhìn nhau.

Không thể nào? Đã đánh tới đây rồi sao?

Lập tức, không cùng hẹn sáu con ngựa đồng thời bay nhanh hướng tiếng la hét kia mà đi. Chỉ chốc lát sau, lướt qua một gò cỏ, địa ngục chém giết đã xuất hiện rõ ràng trước mắt, cảnh tượng vô cùng bi tráng kịch liệt, huyết nhục bay tứ tung vô cùng tàn khốc, cả hai bên người chết chất đống, Tử Nãi Dạ nhìn thấy liền hét lên một tiếng, thiếu chút nữa ngã xuống ngựa, Mặc Kính Trúc nhanh tay đỡ được nàng, đồng thời bình tĩnh nhanh chóng quan sát tình hình chiến đấu.

“Không… Không phải đâu?” A Bộ Na trợn mắt há hốc mồm, rên lên thảm thiết: “Chúng ta… thua sao? Nhưng là… hai vị sư phụ kia đâu? Bọn họ không ra chiến trường sao?”

Thẩm Quân Đào đột nhiên chỉ chỉ: “Ở đàng kia!” Hắn thực ‘hảo tâm’ mà chỉ cho nàng nha.

“A!” A Bộ Na lại cứng họng trừng mắt nhìn sư phụ ‘vĩ đại’ bị vây đánh không thể cựa quậy, còn nói hạ được vài trăm người, xem ra ba người thôi đã thật sự miễn cưỡng: “Bọn họ như thế nào như vậy… như vậy…”

“Như vậy vô dụng?” Thẩm Quân Đào lại ‘hảo ý’ thay nàng nói cho hết câu.

Không muốn đếm xỉa tới sự trào phúng của hắn, A Bộ Na liền dáo dác tìm kiếm người nàng quan tâm nhất: “Vương huynh đâu?”

“Thế nào! Không phải ở đàng kia sao?” Thẩm Quân Đào vẫn rất ‘hảo ý’ mà chỉ điểm cho nàng: “Không sai biệt lắm, nếu mau xong đời hẳn đã không phải là vương huynh ngươi nha!”

Thẩm Quân Đào vừa mới dứt lời, Mặc Kính Trúc bỗng dưng trầm giọng hạ lệnh: “Quân Đào, bảo hộ Đại phu nhân!” dứt lời, người đã phi thân tựa như một con hải âu hướng chiến trường mà đi .

“Di? Hắn phi sao?” A Bộ Na nhất thời kinh ngạc không thôi, ánh mắt  cũng choáng váng.

“Đâu chỉ có phi” Thẩm Quân Đào nhẹ nhàng tiếp cận Tử Nãi Dạ để bảo hộ nàng: “Đại gia chúng ta còn có thể biến ảo thuật nha!”

Thật là ảo thuật mà, chỉ thấy kim quang chợt lóe, mười mấy binh lính Ngoã Lạt vây quanh bên người Ô Bùi La liền đổ thành một đống; Thanh Long một đường bay lên, mấy chục binh lính Ngoã Lạt cùng kêu lên thảm thiết, thân hình mạnh mẽ bay qua bay lại như nước chảy mây trôi những binh lính Ngoã Lạt quanh đó đều ngã xuống đất tựa như bị gió thổi cỏ rạp.

Kêu sợ hãi, kêu thảm thiết, Mặc Kính Trúc vẫn tựa như đang ở chỗ không người cứ vậy mà xông thẳng hướng chủ tướng đối phương. Chợt thấy chủ tướng đối phương hình như có ý đào thoát, Mặc Kính Trúc lập tức điểm nhẹ mũi chân, thân hình gầy yếu (tả nam nhi nên dùng từ này hợp hơn là ‘mỏng manh’ chứ nhỉ aiz…) nhất thời phóng lên cao, giữa không trung một con Thanh Long hiện ra hướng chủ tướng đối phương mà cuốn lấy.

Trong khoảng khắc, trận đánh này liền đã xong. Chủ tướng đã bị bắt giữ, còn đánh cái gì nha? Huống chi, chủ tướng lại là nhi tử mà Ngoã Lạt vương tối sủng ái, không đầu hàng chả nhẽ có thể mặc hắn bị giết sao? Nhưng là, trận này chấm dứt như vậy thật đúng là uất ức, vừa chớp mắt thấy chính là thắng, như thế nào chớp cái nữa liền đã thua đây?

Thật sự là mạc danh kỳ diệu!

Mặc Kính Trúc vừa về tới bên người Tử Nãi Dạ, nàng liền lập tức cuốn lấy cánh tay hắn, má lúm đồng tiền tươi cười tràn đầy sùng bái, tán thưởng: “Phu quân, chàng thật là lợi hại nha!”

Mặc Kính Trúc cũng không ra vẻ đắc ý, chỉ là thản nhiên mỉm cười: “Ta nói rồi sẽ không để cho nghĩa phụ nàng chịu thiệt .”

Trán mãnh liệt điểm xuống: “Thiếp tin tưởng chàng!” Tử Nãi Dạ không chút nghi ngờ nói.

Về phần A Bộ Na lúc này trong lòng như có tiếng sét, sự khinh thị ban đầu đã sớm bay đến Thiên Sơn nghỉ mát rồi. Xem bộ dạng của nàng dường như hận không thể cũng được cuốn lấy cánh tay còn lại của Mặc Kính Trúc vậy

Mà Ô Bùi La theo sau tới trong lòng cũng tràn đầy uất ức cùng xấu hổ, hắn bái sư nguyên là muốn một ngày nào đó có thể nhục nhã Mặc Kính Trúc một phen, không nghĩ tới lại trái lại còn phải để Mặc Kính Trúc cứu, thật không biết là nên khóc lớn một hồi, hay là nên tự giễu cười một cái?

“Vương huynh, hai vị sư phụ kia đâu?” Tuy nói với Ô Bùi La nhưng ánh mắt A Bộ Na lại vẫn như cũ nhìn thẳng Mặc Kính Ttrúc.

“Đi rồi.” Ô Bùi La cười khổ, “Bọn họ nói…” Hắn cũng nhìn chăm chú vào Mặc Kính Trúc: “Nếu bọn họ không nhận lầm thanh kiếm của ngươi, như vậy ngươi chính là một trong thất đại cao thủ của võ lâm Trung Nguyên, Ngọc diện Thanh Long, bọn họ căn bản ngay cả đến gần ngươi cũng không làm được, ở lại cũng là mất mặt, cho nên đã bỏ đi .”

“Không sao cả cái gì mà cao thủ với không cao thủ” Mặc Kính Trúc vẫn như cũ thản nhiên nói: “Chẳng qua cũng chỉ là một thanh kiếm, chỉ là ta so với bọn hắn gọn gàng hơn một chút mà thôi.”

Ô Bùi La liếc thật sâu hắn một cái: “Hiện tại ta thật sự tin tưởng ngươi có thể hảo hảo bảo hộ Tử Nãi muội rồi.”

“Hơn nữa, ta cũng muốn giúp các ngươi đánh thắng trận này!” Mặc Kính Trúc trịnh trọng nói.

Ngẩn người “Không phải đã đánh thắng rồi sao?” Ô Bùi La kinh ngạc hỏi.

Mặc Kính Trúc hơi lắc đầu: “Không, không phải như vậy liền đã xong, bọn họ còn có thể tăng phái binh mã đến!”

“Nhưng là…” Ô Bùi La liếc mắt nhìn Mã Cáp Tha đang bị trói một cái: “Ngoã Lạt vương mặc kệ con của hắn sao?”

“Ngoã Lạt vương cũng không chỉ có một người con trai.”

“Đây chính là người con hắn tối sủng ái nha!”

“Sủng ái so với dã tâm mở rộng lãnh thổ của Ngoã Lạt vương thì không thể sánh được.”

Ô Bùi La ánh mắt đã nổi lên lo lắng: “Ngươi xác định sao?”

“Ta xác định!” Mặc Kính Trúc khẳng định: “Bởi vì Ngoã Lạt vương đang dần dần hướng Mạc Nam tập hợp binh sỹ, điều này có thể thấy được ý đồ của hắn. Ta nghĩ, bọn họ có lẽ chỉ tính toán trước chiếm lĩnh phía bắc Thiên Sơn, làm căn cứ để xâm lược phía nam Thiên Sơn, cho nên chỉ phái mấy ngàn binh mã lại đây, lại không dự đoán được giữa trận lại nhảy ra một  cái Trình Giảo Kim ta đây. Nhưng là nếu Ngoã Lạt vương đã muốn xuất binh, sẽ không thể có thể bởi vì một trận chiến bại liền dễ dàng buông tha cho, cho nên nhất định sẽ tăng phái càng nhiều nhân mã lại đây, đây là có thể xác định .”

“Chúng ta đây nên làm cái gì bây giờ?” Ô Bùi La thực tự nhiên hỏi thẳng quan điểm: “Cũng thỉnh phụ vương tăng phái viện binh lại đây sao?”

Mặc Kính Trúc hơi suy nghĩ một chút: “Không, trước mắt như vậy là đủ rồi, nhưng chúng ta cần phải lùi lại khỏi vùng này đến đại thảo nguyên phía sau kia.”

“Cái gì? lùi lại?” Ô Bùi La kinh hô: “Nhưng chúng ta vừa bị lui đến chỗ này rồi mà?”

“Đúng vậy, cần tiếp tục lùi lại.” Mặc Kính Trúc bình tĩnh nói: “Ở chỗ này địa thế đối với chúng ta vô cùng bất lợi, nếu binh mã Ngoã Lạt so với chúng ta nhiều hơn, thực dễ dàng sẽ bị bọn họ bao vây; nhưng nếu là đại thảo nguyên rộng lớn bằng phẳng, đằng sau còn có Thiên Sơn để dựa vào,  thì chỉ cần chúng ta dàn trận thoả đáng, binh mã bọn họ có nhiều thêm cũng không vây được chúng ta, cho dù pháo oanh cũng không dễ dàng bị đánh trúng, đó mới là nơi thích hợp để đóng quân. Chỉ cần chúng ta tử thủ trụ tại đại thảo nguyên, chờ đến thời cơ thích hợp, tùy thời có thể đem bọn họ chạy về miếu Lão Gia (biên giới Úy Ngột cùng Ngoã Lạt).”

“Đóng quân?” Ô Bùi La mặt đầy hồ nghi: “Vì cái gì phải đóng quân?”

“Bởi vì thời điểm này trở đi bọn họ nhất định sẽ còn phái binh hai ba lần, thậm chí không chỉ là binh mã lại đây, cho nên, chúng ta chỉ có thể đóng quân, sau đó chờ đợi.”

“Chờ đợi cái gì?”

Mặc Kính Trúc cùng Thẩm Quân Đào liếc nhau, cười đầy thâm ý.

“Chờ đợi trợ giúp của ta đến.”

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Một tiếng thét chói tai tựa như đang giết gà (khó hiểu, dân mình thì phải dùng là giết lợn), kinh hãi tới mức vừa cởi ra ngoại sam (áo ngoài), đang định đổi nhất kiện áo dài (một bộ quần áo mới) Mặc Kính Trúc nghe thấy liền lảo đảo từng bước lao ra ngoài lều, Tử Nãi Dạ vẻ hoảng sợ một hơi liền bổ nhào vào lòng hắn, đột nhiên bị vồ lấy khiến cho hắn thối lui vài bước, mà Ô Bùi La ở phía sau chỉ biết ngây ra như phỗng, một bàn tay của hắn vẫn còn đặt ở giữa không trung chưa kịp thu về.

Mặc Kính Trúc vội hỏi: “Làm sao vậy?”

Khuôn mặt vẫn chôn ở trong lòng Mặc Kính Trúc, Tử Nãi Dạ chỉ dám lắp bắp: “Có… có người…”

Mặc Kính Trúc dở khóc dở cười thở dài: “Là Ô Bùi La vương tử nha!”

Dừng dừng, Tử Nãi Dạ mới lúc này mới ngẩng kiều nhan kinh ngạc: “Ai cơ? Là vương huynh sao?” Lập tức nghiêng đầu đi: “Ai nha! Thật là vương huynh nha!”

Mặc Kính Trúc tái thán: “Đúng vậy! Là vương huynh của nàng, xem nàng đã làm huynh ấy sợ thế nào kìa.” Hắn nói xong, thay nàng đem gỡ một bên cái khăn che mặt ra.

Cái miệng nhỏ nhắn cong lên: “Là huynh ấy dọa đến người ta trước nha!” Tử Nãi Dạ không thuận theo gắt giọng: “Người ta sớm đã nói với hắn, hơn nữa nói qua không chỉ một lần, tận lực không nên đụng vào thiếp nha! Nếu thật muốn đụng, phải cảnh cáo thiếp một tiếng trước a!”

“Cảnh cáo?” Mặc Kính Trúc không biết nên khóc hay cười: “Ta thì sao? Vì cái gì ta sẽ không phải vậy?”

“Người ta sớm nói qua không sợ chàng mà!”

“Ta ở phía sau, nàng liền không biết là ta nha!”

“Biết!” Tử Nãi Dạ đắc ý mở miệng cười: “Chỉ cần là chàng, thiếp đều cảm nhận được, sự ôn nhu của chàng từ lâu đã in sâu trong lòng thiếp, để cho thiếp biết chính là chàng, thật đấy!”

Ôn nhu? Hắn thực ôn nhu sao?

Ân! Có lẽ là bởi vì nàng rất dễ dàng bị sợ hãi, cho nên hắn luôn bất tri bất giác làm cho chính mình ôn hòa một chút, để tránh dọa đến nàng.

“Ta tin, ta tin!” Mặc Kính Trúc xem Ô Bùi La mà liếc mắt một cái, thực cảm thấy có điểm đồng tình với hắn: “Được rồi! vậy nàng hiện tại nên cùng với vương huynh nói lời xin lỗi đi! nàng thật sự dọa hắn nha .”

“Nga!”

Bất quá một đầu đằng kia, ‘Hảo ý’ của Thẩm Quân Đào đã muốn lên tiếng do ‘lương tâm đề nghị’ rồi.

“… Xem ta nè, ta luôn giữ một khoảng cách hết sức an toàn, cách mười bước sẽ dừng lại, trước thét to một chút với công chúa, mời nàng biết ta là người không phải quỷ, sau mới chầm chậm tiếp cận nàng. Nhớ rõ a! Trên mặt nhất định phải treo đầy nụ cười sáng lạn, tỏ vẻ chúng ta bên này một chút ác ý cũng không có.”

“Sau đó, ở cách xa nhau ba bước liền dừng lại, nhìn xem công chúa có hay không hiện tượng muốn hét lên. Nếu là không có, ngươi còn có thể tiến thêm một bước, nếu là có, ngươi tốt nhất nhanh chóng thối lui lại. Quan trọng nhất là, ngươi tuyệt đối không thể đụng công chúa, nếu không cẩn thận đụng phải, phiền toái ngươi lập tức chém cái tay kia, miễn cho nó về sau tái phạm…”

“Ngươi ở đây bậy bạ những thứ gì vậy?” Rất xa, Mặc Kính Trúc đã nghe thấy Thẩm Quân Đào ở bên kia tà thuyết mê hoặc người khác: “Ngươi  có phải rất nhàn hay không? Việc phải làm đến đâu rồi?”

“Sớm đã làm tốt! Đại gia, Nhị gia nhàn rỗi không có chuyện gì ở nhà phủng oa nhi (Chăm con), Tứ cô gia cũng xong xuôi án quay về kinh, Tả Lâm cùng Hữu Bảo sẽ sớm đến!” Thẩm Quân Đào như trước tràn đầy tươi cười.

“Toái miệng!” Mặc Kính Trúc cười mắng.”Vậy là ba sao?”

“Vâng, là ba, Đại gia.” Thẩm Quân Đào tươi cười phút chốc chuyển sang trạng thái nịnh nọt: “Như vậy, Đại gia, thuộc hạ có thể hay không lên Thiên Sơn đi thải mấy khỏa tuyết liên?”

Mặc Kính Trúc lắc đầu thở dài: “Đi đi! Bất quá nhiều lắm nửa ngày.”

Thẩm Quân Đào nghe vậy, không khỏi vui mừng quá đỗi. Đã biết Đại gia dễ nói chuyện mà: “Đủ, đại gia, thuộc hạ nguyện lấy nhiều vài cái đến cho công chúa dưỡng lá gan.” Lời dứt, người đã lộn một vòng, chỉ vài cái lên xuống, hắn đã biến mất trước mắt mọi người.

Cách đó không xa, A Bộ Na đang đi tới cũng há miệng kinh ngạc không thôi: “Như thế nào hắn cũng phi?”

Mặc Kính Trúc nhìn nội sam (ta coi nó là áo trong, chắc áo này không được mặc ra ngoài đường ^^) lập tức cúi đầu ở bên tai Tử Nãi Dạ nói nhỏ, “Ta đi vào mặc thêm ngoại bào, lập tức sẽ đi ra.”

Tử Nãi Dạ vuốt cằm, nhìn hắn tiến vào lều rồi mới chuyển hướng Ô Bùi La giải thích.

“Vương huynh, thực xin lỗi a! Vừa mới ta không phải cố ý dọa huynh đâu, ta là bị ngươi dọa đến, cho nên mới kêu lớn tiếng như vậy .”

Ô Bùi La cười khổ: “Không sao, là ta không tốt, hơn nữa ta cũng đã muốn quen” Kỳ thật, hắn là thấy Tử Nãi Dạ tựa hồ không sợ Mặc Kính Trúc, cho nên cố ý thử xem hắn có phải hay không cũng có thể có ‘đặc thù đãi ngộ’ kia, kết quả lại làm cho chính mình trở thành khó coi.

A Bộ Na vừa tới trước liếc nhìn vào lều một cái mới hướng Ô Bùi La nói: “Vương huynh, Mã Cáp Tha vương tử ở bên kia lại đang kêu gào, huynh đi ứng phó một chút đi! Nếu để muội đi, khẳng định sẽ không nhịn được mà đánh cho hắn một trận mất!”

Ngay tại lúc Ô Bùi La rời đi, Mặc Kính Trúc cũng đi ra .

“Di? Ô Bùi La vương tử muốn đi nơi đâu?”

“Huynh ấy đi xem Mã Cáp Tha vương tử một chút.” Trả lời là Tử Nãi Dạ.

“Như vậy… Ân!” Mặc Kính Trúc đột nhiên dắt Tử Nãi Dạ đi theo sau Ô Bùi La: “Chúng ta đây cũng cùng đi xem.”

“Nhìn hắn làm gì nha?” người kháng nghị chính là theo ở một bên A Bộ Na: “Hắn không phải mắng chính là rống, có cái gì tốt xem ?”

“Thám thính tin tức.” Mặc Kính Trúc thản nhiên trả lời.

A Bộ Na còn muốn kháng nghị, Tử Nãi Dạ lại hỏi trước .

“Đoá Hoa Khảm đâu? Thương thế của hắn thế nào?”

Nhún nhún vai, “Trở về rồi, hơn nữa…” A Bộ Na cố ý vô tình hướng Mặc Kính Trúc liếc mắt một cái: “Ta đã cùng hắn đã giải trừ hôn ước.”

Lời này không hiểu được là nói cho ai nghe ?

“Vì cái gì?” Tử Nãi Dạ kinh ngạc hỏi.

A Bộ Na hừ hừ theo trong lỗ mũi khinh thường: “Hắn không xứng với ta!”

Càng kinh ngạc : “Nhưng là hắn là ngươi chính mình vừa mắt nha!”

“Chính mình vừa mắt lại như thế nào?” A Bộ Na hai mắt đẹp lại liếc về phía Mặc Kính Trúc bên kia, thật giận là, Mặc Kính Trúc lại vẫn không nhìn nàng liếc mắt lấy một cái: “Cái gì mà Úy Ngột đệ nhất dũng sĩ chứ! Căn bản là lừa gạt thôi! Tùy tiện nhập trận, hắn liền đã bị thương thất linh bát lạc, hiện giờ còn đang phải nghỉ dài hạn. Ta vừa mắt là anh hùng, chứ không phải là cừu non yếu đuối!”

“Nhưng là…”

“Kính nhờ, ngươi đừng nói nữa!” A Bộ Na đã mất hết kiên nhẫn: “Đó là chuyện của ta, không cần ngươi quản, có thể chứ?”

Cái miệng nhỏ nhắn của Tử Nãi Dạ mấp máy vài cái, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài, Mặc Kính Trúc lúc này mới xem qua một chút, nhưng vẫn là nhìn Tử Nãi Dạ, mà không phải A Bộ Na.

“Ngươi nói đúng không! Mặc công tử?” A Bộ Na vội vàng nắm chặt cơ hội gây chú ý: “Nam nhân giống ngươi như vậy mới giống là anh hùng, đúng không?”

“Lời này tại hạ cũng không dám gật bừa” Mặc Kính Trúc lại như trước nhìn thẳng phía trước: “Trên đời này còn rất nhiều anh hùng, chẳng qua, họ không biểu hiện ở trước mặt mọi người, đại bộ phận lại đều ẩn giấu ở đằng sau. Bên ngoài là anh hùng, bên trong cũng là anh hùng, như Đoá Hoa Khảm bị thương tới thất linh bát lạc lại càng phải anh hùng, nếu không phải có rất nhiều người giống hắn xá sinh vong tử, hộ vệ gia viên đứng ở phía trước, Úy Ngột tộc nhân có thể an an ổn ổn sống tới ngày hôm nay sao?”

A Bộ Na nhất thời nghẹn lời.

“Không có những nông phu tân tân khổ khổ làm ra hoa màu, không có  người nuôi cừu trâu dê tân tân khổ khổ, không có những người hầu tân tân khổ khổ, công chúa A Bộ Na có thể có hiện tại sống qua những ngày lành sao?”

Sắc mặt A Bộ Na bắt đầu khó coi .

“Công chúa A Bộ Na, thỉnh không nên xem thường những con người lao động thầm lặng đó, bọn họ mới là chân chính là anh hùng!”

Mặc Kính Trúc nói xong, Ô Bùi La đang đi phía trước cũng đã quay đầu nhìn hắn thật sâu một cái, giành trước A Bộ Na mở miệng, tiếp đón Mặc Kính Trúc tiến lên: “Mặc công tử, đến, chúng ta cùng đi.” Nhìn ra được, hắn đối Mặc Kính Trúc ấn tượng dĩ nhiên có thay đổi lớn .

“Mặc công tử muốn thám thính Mã Cáp Tha sao?”

“Đúng, ta muốn biết Ngoã Lạt vương đối với Úy Ngột dã tâm tột cùng lớn đến đâu.”

“Biết rồi sẽ có ích lợi gì sao?”

“Đương nhiên là có” Mặc Kính Trúc nói: “Tuy rằng ta có thể xác định Ngoã Lạt vương nhất định tăng binh tái đánh, nhưng dã tâm của hắn không chỉ có là lãnh địa Úy Ngột mà thôi, cho nên, hắn cũng nhất định trải qua suy tính khi tiếp tục phái binh, thậm chí nói không chừng còn phải ra sức thuyết phục người phản đối chiến tranh, bởi vậy, nhân số cùng thời gian, chúng ta đều không dễ dàng nắm giữ. Nếu chúng ta có thể biết hắn đối Úy Ngột dã tâm tột cùng lớn đến đâu, ít nhất có thể lấy đó mà phán đoán ra hắn đối với Úy Ngột sẽ tiếp công kích ở nơi nào, kể từ đó, chúng ta mới có thể thảo luận ra đối sách “

“Nga…” Ô Bùi La trầm ngâm: “Nói rất đúng, như vậy, Thiên triều tính ứng phó như thế nào?”

Hướng Tử Nãi Dạ liếc mắt một cái: “Hoàng Thượng tuyệt đối không ngồi yên bàng quang” Mặc Kính Trúc chậm rãi nói tiếp: “Từ ngày đầu tiên Ngoã Lạt xuất binh công kích Úy Ngột, đã liền chủ định phải gánh lấy hậu quả làm Hoàng Thượng tức giận.”

Ô Bùi La giật mình.” Sự trợ giúp mà ngươi từng đề cập chính là quân đội Hoàng Thượng phái đến sao?”

“Không phải.”

“Di? Không phải?” Ô Bùi La vừa ngạc nhiên lại vừa khó hiểu “Như thế nào không phải?”

“Phái quân đội cần thời gian, chờ bọn hắn đuổi đến nơi này thì đã không còn kịp rồi.” Mặc Kính Trúc giải thích.

“Đó là tiểu đội nhân mã?”

“Không, chỉ có ba người.”

“Chỉ ba người?” Ô Bùi La kinh hô: “không lẽ đều là những nhân vật lợi hại giống như ngươi sao?”

Mặc Kính Trúc cười nhẹ: “Đến lúc đó Ô Bùi La vương tử tự nhiên sẽ biết” Lúc này, đã đến trước lều giam Mã Cáp Tha, Mặc Kính Trúc bỗng dưng dừng lại quay sang hỏi Tử Nãi Dạ: “Nàng không phải rất sợ Mã Cáp Tha sao? Muốn hay không ở bên ngoài chờ?”

Liều mình phe phẩy trán, Tử Nãi Dạ càng nắm chặt Mặc Kính Trúc: “Không cần, thiếp muốn với cùng đi với chàng, có chàng ở đó, thiếp sẽ không sợ!”

Lắc đầu than nhẹ, Mặc Kính Trúc đành phải nắm chặt tay nàng, sau đó đem nàng hộ vào trong ngực: “Được, chúng ta đây vào đi thôi!”

Đúng lúc này, bởi vì A Bộ Na cũng muốn cùng bọn họ đi vào, không cẩn thận từ phía sau đụng phải cái mông của Tử Nãi Dạ, vì thế, ngay sau đó một tiếng thét chói tai giống như có giết heo vang lên, cả người Tử Nãi Dạ cư nhiên đều nhảy chồm lên bám lấy Mặc Kính Trúc. Ô Bùi La thì sợ tới mức giật mình tuốt đao khỏi vỏ thủ thế, A Bộ Na hoa dung thất sắc run rẩy lùi lại ba bước, chỉ có Mặc Kính Trúc vẫn lặng người ôm lấy Tử Nãi Dạ không thốt nên lời.

Trời ạ! Chẳng lẽ nửa đời sau hắn đều phải sống chung với tiếng thét này sao?

 

 

 

One comment on “[Ân nhân] chính văn chương 4.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s