Gallery

Con là thiên tài, mẹ ngốc nghếch-chương 44

Chương 44: gió mưa kéo đến 02

< By yue >

Trời sinh phụ nữ yêu thích mua sắm quả thật là đạo lý. Vô Ưu cùng tiểu Hạ, hai người vào khu mua sắm tựa như chim nhỏ sổ lồng vậy. Đông tây mỗi chỗ đều ghé xem một chút. Cầm lấy cái này, rồi lại cầm lấy cái kia thử xem. Vô Ưu cười đến là vui vẻ, náo nhiệt tựa như nữ sinh trung học, bộ dạng này tuyệt đối không có người nào tin cô nàng cư nhiên đã là bà mẹ một con rồi.

“Tiểu Hạ, cái này thế nào?”

Vô Ưu cầm lấy một tiểu lễ phục màu trắng tinh khiết để lên trên người ướm thử. Tiểu lễ phục này không có tay áo rườm rà, ướm lên trên người Vô Ưu thật giống như một đóa hoa bách hợp trắng muốt, rất thanh thuần và đáng yêu.

Tiểu Hạ nhìn lại bộ lễ phục đỏ chói đang cầm trên tay chợt cảm thấy bản thân thật tục khí!

“Tiểu thư này, bộ này mặc trên người cô nhất định vô cùng thích hợp. Phòng thử đồ bên này, cô có thể thử xem”

Tiểu thư bán hàng vô cùng tự tin tán thưởng, nàng có thể nhìn ra được bộ lễ phục này này phi thường thích hợp với Vô Ưu. Vô Ưu được cổ vũ, muốn tiến vào phòng thử đồ, nhưng là khi đi ngang qua người tiểu Hạ lại bị kéo lại nói nhỏ: “Vô Ưu, ngươi đã gần ba mươi rồi a! mặc cái dạng này thoạt nhìn như một tiểu nữ sinh vậy”

Vô Ưu ngẩn ngơ lưu luyến không rời mà ngắm ngía tiểu lễ phục trong tay, sau đó vừa lại ngó qua Tiểu Hạ, thì thào hỏi: “Thật sao?”

Tiểu Hạ liền gật đầu kiên định.

Vô Ưu vẫn lưu luyến không rời nhìn tiểu lễ phục, nhưng cuối cùng vẫn đem trả lại cho tiểu thư bán hàng.

“Cám ơn, tôi không lấy.”

Tiểu thư bán hàng nhìn ra được vị khách này rõ ràng rất thích, nhưng là không biết cô bạn kia nói gì đó, nhân tiện liền từ bỏ.

Bộ lễ phục này nàng mặc khẳng định rất thích hợp, rất đẹp, tiểu thư bán hàng trầm ngâm, sau đó nói với Vô Ưu: “Tiểu thư, cái váy này cô mặc tuyệt đối vô cùng hợp. Như vậy đi, nếu như cảm thấy quá đắt, tôi cho cô chiết khấu. Chúng tôi buôn bán chưa bao giờ giảm giá đâu, tôi thật sự cảm thấy cô mặc vào nhìn rất đẹp.”

Tiểu thư bán hàng chân thành mà nhìn Vô Ưu, đây không phải thủ đoạn bán hàng, mà là do thoạt nhìn vẻ mặt cùng bộ dáng Vô Ưu rất là đáng thương. Rõ ràng thích, nhưng là bằng hữu lại làm cho không muốn. Bằng hữu như thế nào lại như vậy hả? Tiểu thư bán hàng đối với Tiểu Hạ bắt đầu thấy bất mãn.

“Tiểu Hạ?”

Vô Ưu đưa ánh mắt chờ mong mà nhìn Tiểu Hạ, mà Tiểu Hạ lúc này cũng đang bị tiểu thư bán hàng nhìn đến buồn bực. Đây là cái ánh mắt gì vậy hả? Cứ như cô vốn là mụ phù thủy độc ác, còn Vô Ưu là nàng công chúa thiện lương vậy.

Tiểu Hạ bất mãn mà liếc mắt nhìn tiểu thư bán hàng một cái, sau đó đối với Vô Ưu cười nói: “Vô Ưu, ngươi thật sự thích bộ này sao?” Vô Ưu tưởng rằng Tiểu Hạ đồng ý để cô mua, cho nên vội vàng cười gật đầu. Tiểu Hạ nói: “Được rồi” Vô Ưu cao hứng xoay người, chuẩn bị nhận lại lễ phục trong tay tiểu thư bán hàng lại bị Tiểu Hạ nhanh tay đoạt lấy.

“Tiểu Hạ?”

Vô Ưu khó hiểu mà nhìn nàng, mà Tiểu Hạ chỉ cười nói: “Được, ngươi thích nó như vậy, ta nhân tiện sẽ mua, như vậy ngươi có thể ngắm nó rồi.”

Hả? là như vậy hả?

Vô Ưu có chút nho nhỏ mất hứng mà mím mím môi, tiểu thư bán hàng lại càng chán nản. Đây là cái loại bạn gì chứ? Thoạt nhìn thanh thuần tinh khiết, bộ dáng lại rất đáng yêu, như thế nào tâm địa khó ưa như vậy hả?

“Ta đi thử quần áo, ngươi tiếp tục chọn xem có bộ nào thích hợp.” Đi vài bước còn không thèm quay đầu lại, ‘hảo tâm’ nhắc nhở tiểu thư bán hàng: ” Tỷ tỷ nhà tôi lập tức đã ba mươi rồi, cô làm ơn giúp nàng tuyển bộ lễ phục nào theo tuổi nàng tương xứng, thành thục một chút.” Sau khi nói xong còn cười cười, sau đó mới đi vào phòng thay quần áo.

“Cô ta là bạn của cô sao?”

Sau khi Tiểu Hạ đi thử quần áo, tiểu thư bán hàng mới nhìn Vô Ưu hoài nghi mà hỏi thăm. Vô Ưu chỉ tươi cười gật đầu, trong vẻ mặt nhìn không ra chút bất mãn nào đối với Tiểu Hạ.

Tiểu thư bán hàng nhìn Vô Ưu như vậy, thật sự không biết nói cái gì cho phải. Thuyết khách hộ hình như không thích hợp, hơn nữa đương sự đã không cảm thấy bất mãn thì thôi, nàng càng không nên lắm miệng. Cho nên chỉ nhìn Vô Ưu thản nhiên cười, sau đó nói: “Đến, chúng ta qua bên này đi, có nhiều mẫu lễ phục mới đó, cô xem xem có hay không thích.”

“Cái này thế nào? Cam đoan phù hợp với yêu cầu của vị bằng hữu kia.”

Tiểu thư bán hàng xuất ra một bộ lễ phục hở ngực, lộ lưng màu lam đậm đưa cho Vô Ưu. Mà Vô Ưu nhìn xong, trên mặt lộ vẻ khó xử mà nói: “Hả? cái này rất lộ, không, là rất gợi cảm rồi. Tôi không mặc được.”

“Tin tưởng tôi, thử xem xem.”

Tiểu thư bán hàng cổ vũ nhìn Vô Ưu, mà Vô Ưu vẫn ngây ngốc không dám nhận lấy. Đúng lúc này Tiểu Hạ đi ra, con người Vô Ưu mặc dù ngốc nghếch, nhưng là mắt chọn quần áo thật đúng là đáng yêu. Tiểu Hạ vốn là người xinh đẹp lại hoạt bát đáng yêu như nữ sinh vậy, cho nên lễ phục này mặc ở thân thể của nàng cũng hết sức đẹp. Bất quá, không có toát lên nội liễm như ở Vô Ưu.

Vô Ưu thấy Tiểu Hạ đi ra, nhãn tình cũng sáng lên, sau đó không nhịn được khích lệ: “Oa, Tiểu Hạ, ngươi mặc như vậy thật xinh đẹp nha.” tiếng ca ngợi chân tình, khiến không ít người ghé mắt nhìn qua. Bất quá, không phải tò mò xem rốt cuộc người nào xinh đẹp như vậy, mà là muốn nhìn một chút, như thế nào lại có người thật tình tán thưởng một người đồng tính là xinh đẹp như vậy.

“Được, vậy ta sẽ lấy cái này.”

Tiếng kinh hô vừa rồi của Vô Ưu đã thỏa mãn hư vinh của Tiểu Hạ. Tiểu thư bán hàng khó chịu nói: “Không có giảm giá đâu.” Nàng chính là xem Tiểu Hạ không vừa mắt, cho nên thà rằng bán không được, cũng không muốn bán cho nàng. Không nghĩ tới Tiểu Hạ lại hướng về phía nàng cười cười, sau đó nói: “Không sao cả, dù sao cũng là công ty trả tiền.”

Tiểu Hạ đi thay quần áo, mà tiểu thư bán hàng thì tức giận vù vù, thật muốn gào lên, tôi không muốn bán nữa!

“Cô tức giận sao?”

Vô Ưu nhìn sắc mặt không tốt của tiểu thư bán hàng cẩn cẩn dực dực mà hỏi thăm. Tiểu thư bán hàng nhìn bộ dáng Vô Ưu như sự tình không hề liên quan mình, khì khì một chút bật cười, nói: “Đúng vậy, bất quá cô nghe tôi đi, đi thử bộ lễ phục này, tôi nhân tiện sẽ không tức giận nữa.” Xem ra tiểu thư bán hàng thật thích Vô Ưu ngốc nghếch rồi.

“Không cần thử, ta thấy rất đẹp, mua luôn đi.”

Tiểu Hạ đi ra, lấy vẻ mặt thống khổ của Vô Ưu khi cầm bộ lễ phục lam đậm kia mà quyết định.

Màu lam đậm, theo với màu trắng, quả thực tục không chịu được. Hơn nữa vóc người Vô Ưu trước sau cũng không được ông trời ưu ái cho lắm. Mặc vào hẳn là không thể đẹp được. Mặc dù chỉ mới nhìn lướt qua, nhưng Tiểu Hạ cũng rất khẳng định bộ quần áo này Vô Ưu mặc tuyệt đối không thích hợp.

“Hả? Tiểu Hạ, thật sự muốn mua cái này hả?”

Vô Ưu vẻ mặt khó xử nhìn Tiểu Hạ, mà Tiểu Hạ còn lại là rất khẳng định mà gật đầu: “Tin tưởng ta, bộ quần áo này tuyệt đối thích hợp với ngươi.” Vô Ưu vẫn luôn tin tưởng Tiểu Hạ, lần này nhưng lại nhìn về phía tiểu thư bán hàng, thấp giọng hỏi: “Thật sự thích hợp sao?”

Tiểu Hạ đối với tiểu thư bán hàng đưa ra một ánh mắt cảnh cáo, mà tiểu thư bán hàng cũng trắng mắt lườm lại một cái. Sau đó nhìn Vô Ưu nói: “Tin tưởng ta, thật sự sẽ đẹp mà. Bởi vì, ta là bạn tốt của công chúa, chứ không phải bạn của mụ phù thủy độc ác.” Sau khi nói xong, lại lườm Tiểu Hạ một cái, Tiểu Hạ tức giận xoay đầu đi, nhắm mắt làm ngơ, không theo nàng chấp nhặt nữa.

“Tốt lắm đi. Xin mời giúp chúng ta gói lại.”

Vô Ưu mặc dù nói như vậy rồi, nhưng là xem bộ dáng đã biết, cô thật sự không thể nào thích nổi bộ quần áo này. Tiểu thư bán hàng gói ghém xong xuôi, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn Vô Ưu nhắn nhó hình như rất là ủy khuất, không nhịn được cười cười, nói: “Tổng cộng hai mươi lăm vạn.”

“Hả? Hai mươi lăm vạn?”

Nghe được giá tiền Vô Ưu kinh ngạc kêu lên, Tiểu thư bán hàng nghe được tiếng kêu, lại cười tiếp. Nàng đã lâu không có gặp qua người khách  nào đáng yêu như vậy rồi. Tiểu Hạ vội vàng đi tới, một bả đoạt lấy chiếc thẻ vẫn được Vô Ưu gắt gao ôm vào trong ngực, cứ như sợ bị người đoạt đi mất. Đệ hướng về phía tiểu thư bán hàng, trong miệng còn khó chịu nói: “Đừng kinh ngạc như vậy, sẽ làm người khác chê cười.”

Tiểu Hạ khẳng định cảm giác được mình rất dọa người đi?

Vô Ưu nghĩ vậy khuôn mặt nhỏ nhắn không nhịn được có chút uể oải. Tiểu Hạ thấy Vô Ưu ủ rũ như vậy, cũng hiểu được chính mình đã quá khoa trương rồi. Cô sau này còn muốn lợi dụng nàng ta để đến gần Phương Đông Dạ đây, cho nên bây giờ không thể đắc tội nàng a. Lúc này, tiểu thư bán hàng đang chờ lấy mật mã, Tiểu Hạ vội vàng thân thiết mà ôm lấy bả vai Vô Ưu, sau đó nói: “Được rồi, ta sai rồi, ta không nên nói ngươi lớn tiếng như vậy. Ta nhận lỗi với ngươi có được hay không?”

“Tiểu Hạ, ngươi không có chán ghét ta sao?”

Vô Ưu hoài nghi nhìn về phía Tiểu Hạ, mà Tiểu Hạ còn lại là có chút kinh ngạc, không nghĩ tới tiểu ngốc nghếch Vô Ưu lại mẫn cảm như vậy. Tâm lý một bên nhắc nhở chính mình, sau này nhất định phải học được thu liễm, một bên cười nói: “Như thế nào lại vậy? Ngươi chính là bạn tốt nhất của ta, đã quên sao?”

Tiểu Hạ thanh âm vô cùng khoa trương đổi lại trở về Vô Ưu tươi cười, cũng đổi lấy ánh mắt khinh thường của tiểu thư bán hàng.

“Tốt lắm, mau nói mật mã. Chúng ta vẫn còn đi mua tiếp đây.”

Tiểu Hạ nhìn tiểu thư bán hàng nhân tiện thấy khó chịu, vốn là một khắc cũng không nghĩ muốn tiếp cận. Mà cái gì cũng không biết Vô Ưu, đi qua đi bắt đầu nói mật mã. Trước khi đưa ra, còn thì thào lẩm nhẩm: “Số nhà mình vốn là 1102. Hắn nhà chính là 1103.” Một bên vừa nói, một bên vô tâm mà nhớ kỹ: “1, 1, 0, 3, tốt lắm.”

Người nói vô tình, người nghe cố tình. Những lời này bây giờ còn thật là vô cùng vô cùng mờ ám nha.

“Đi thong thả, hy vọng có cơ hội gặp lại.”

“Ân, gặp lại.”

Vô Ưu cười theo tiểu thư bán hàng nói lời từ biệt, mà Tiểu Hạ còn lại là đối với tiểu thư bán hàng cũng không bận tâm nữa. Bởi vì, cô đang có chuyện trọng yếu hơn. Hai người mới vừa đi ra khỏi cửa hàng, Tiểu Hạ nhân tiện không thể chờ đợi được mà hỏi thăm: “Vô Ưu, ngươi nói nhà ngươi số nhà vốn là 1102, nọ vậy 1103 là ai nhà hả?”

“Nhà tổng tài hả.”

Vô Ưu không chút nào giấu diếm mà hồi đáp. Tiểu Hạ sau khi nghe xong, mất hứng đứng lại. Vô Ưu nhìn Tiểu Hạ đột nhiên mất hứng nên hỏi: “Tiểu Hạ, ngươi làm sao vậy?”

Tiểu Hạ nhìn ra được tầm quan trọng chính mình đối với Vô Ưu, cho nên không có sợ hãi mà nói: “Vô Ưu, ngươi biết ta thích tổng tài, còn nói phải giúp ta. Ta coi ngươi là bạn tốt, ngươi như thế nào có thể gạt ta đây?” Tiểu Hạ thình lình chỉ khống, làm cho Vô Ưu có chút luống cuống. Khó hiểu mà nhìn Tiểu Hạ hỏi: “Tiểu Hạ, ngươi sao lại nói như vậy? Ta lừa ngươi cái gì rồi sao?”

“Ngươi thật sự không thích tổng tài?”

Vô Ưu vẫn kiên định gật đầu: “Không thích. Ta nói rồi, chúng ta chỉ là quan hệ thủ trưởng cùng nhân viên thôi, còn có quan hệ hàng xóm.” Nghe xong Vô Ưu nói, Tiểu Hạ mới nghĩ đến, Vô Ưu thật sự không có tận lực giấu diếm, nàng nói qua, chỉ là chính mình đã quên mất.

Tiểu Hạ rất nhanh suy nghĩ, sau đó nói: “Được rồi. Ta đùa ngươi thôi. Ta đương nhiên tin tưởng ngươi.” Sau đó đổi vẻ mặt hòa nhã nhìn Vô Ưu: “Đống quần ào này thực là đắt nha!”

“Ân, đúng vậy.”

Vô Ưu đau lòng gật đầu. Tiểu Hạ còn lại là cười nói: “Ta xem chúng ta hay là không nên mua cái gì xứng sức, trang sức nữa. Về nhà tìm lại đồ trước kia cũng tốt.”

Vô Ưu đồng ý gật đầu, nhưng lại khó khăn mà nhìn Tiểu Hạ nói: “Nhưng là, ta không biết chọn.” Tiểu Hạ đã dự liệu được từ trước, ‘ân cần’ nói: “Như vậy tốt lắm, thời gian còn sớm. Ta với ngươi về nhà, giúp ngươi tuyển. Thế nào?”

“Tiểu Hạ, ngươi thật sự là tốt nha.”

Vô Ưu đưa mắt cảm kích nhìn Tiểu Hạ, mà Tiểu Hạ còn lại là cấp cho Vô Ưu một nụ cười vô cùng sáng lạn.

Hoàn chương 44

About these ads

8 comments on “Con là thiên tài, mẹ ngốc nghếch-chương 44

  1. Hihi, b ơi? Mạn phép b bỏ quá cho m nhá! M nhờ nhà b kieunhuxuan cho thêm link truyen thien tai con của b vào list tr của b í vì b ấy làm list truyện đầy đủ và dễ tìm hơn. Tiện cả đôi dg mà ^^

  2. Truyện hay lắm đó bạn, cám ơn nhiều nha. Mình đọc ở mấy trang web rồi nhưng ko được đầy đủ như ở nhà bạn.
    Cho mình góp ý một chút được ko? Bạn có thể chỉnh lại phong chữ ko, nhìn chữ màu xanh đậm này hơi nhức mắt một chút.

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s